Chương 33: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mộc Đầu

Bước vào tháng sáu, Hàng Châu đón chào một mùa mưa phùn mù mịt, một cơn mưa phùn rả rích thường kéo dài nhiều ngày không dừng, Tây Hồ được bao phủ trong màn mưa mù sương, dù cảnh sắc như vậy rất đẹp, nhưng lại không có lợi cho vết thương của Dương Tiễn, cho nên Đế Quân quyết định chuyển mặt trận.

"Đến Quán Giang Khẩu?" Dương Tiễn ngoài ý muốn.

"Ừ." Đế Quân gật đầu, "Không phải ngươi nói sẽ chiêu đãi ta sao?" Lúc một mình ở chung với Dương Tiễn, y đã rất lâu không tự xưng "Bản quân" nữa. Việc này cũng khiến Dương Tiễn thường ngày quên mất thân phận của y, ở bên nhau ngày càng trở nên hòa hợp.

"Được rồi." Dương Tiễn nghĩ một chút rồi đồng ý.

"Vậy đi thôi." Gần đây Dương Tiễn đã khôi phục một chút pháp lực, tuy chỉ mới được hai phần thực lực ban đầu, nhưng cưỡi mây đạp gió cơ bản thì không thành vấn đề.

"Ngươi bây giờ không thích hợp sử dụng pháp lực." Đế Quân bác bỏ kháng nghị của hắn.

Mặc dù mang theo một người, nhưng tốc độ lướt mây của Đế Quân không chậm chút nào, dưới sự chỉ dẫn của Dương Tiễn, rất nhanh đã đến Quán Giang Khẩu, Quán Giang Khẩu nằm ở Đô Giang Yển bờ đông sông Mân, mà miếu Nhị Lang Chân Quân của Dương Tiễn thì nằm trên một ngọn núi cao tại đây, tọa lạc giữa những vách núi hiểm trở.

Đô Giang Yển (đập Đô Giang)

Lúc Đế Quân đến nơi, nhìn thấy phủ đệ chễm chệ giữa tầng mây, không khỏi cứng họng, "Sao lại chọn chỗ này? Ngươi không sợ sẽ không có ai cung phụng hương hỏa sao?"

"Dưới chân núi đương nhiên có chỗ cho người phàm lên dâng hương, còn đây là nhà ta, sao có thể để họ tùy tiện ra vào được." Dương Tiễn nhìn căn nhà phía dưới, ánh mắt ngẩn ngơ.

Đế Quân cũng nhìn ra sự mất mát của hắn, biết hắn nghĩ đến người nhà, chỉ an ủi: "Bên Côn Lôn ta đã phái Linh Hư đi canh chừng rồi, không lâu nữa, ngươi có thể đoàn tụ cùng người nhà."

"Ừm." Dương Tiễn không nói cảm ơn, những lời đó đều là giả dối, trong lòng hắn nhớ kỹ ơn của Đế Quân là được rồi.

Hai vị thần đáp xuống trước phủ đệ, Đế Quân ngẩng đầu nhìn nhìn tấm biển trên cửa, không phải là miếu Chân Quân, chỉ là Dương phủ rất đơn giản, giống như nhà của người bình thường vậy. Hai con sư tử đá ở ngưỡng cửa trông rất sống động, một trái một phải trung thành bảo vệ nhà chủ nhân.

Bọn họ vừa chạm đất, đại môn đóng chặt liền tự động mở ra, chào mừng chủ nhân trở về.

Dương phủ không lớn lắm, nói là phủ đệ không bằng nói là một tứ hợp viện, một cái nhìn là đã có thể thấy rõ rõ ràng ràng mọi nơi, đi vào đại môn, từng ngọn cây cọng cỏ bên trong đều đã được tỉa tót tỉ mỉ, sạch sẽ gọn gàng, không hề thấy chút lộn xộn nào.

"Trong phủ của ngươi còn có người à?"

"Ừm, đã lâu chưa về, nơi đây ngược lại không hề thay đổi gì cả." Dương Tiễn đưa tay vuốt bức tường đã bị năm tháng bào mòn, lộ ra một vết hoài niệm, nơi đây, là nơi hắn được tự do lớn lên, quãng thời gian đó dường như chỉ mới xảy ra hôm qua mà thôi, cảnh tượng dù đã mất đi, nhưng vẫn khảm sâu trong tim.

Có điều nghĩ đến một sủng vật một tọa kỵ, nhìn thế nào cũng không giống kiểu biết dọn dẹp chỉnh tề như vậy.

Rất nhanh sau, hắn tiếc nuối có được đáp án.

Trong sân, một tiểu lão đầu đột nhiên nhô lên từ dưới đất, hành lễ với Dương Tiễn, "Tiểu tiên tham kiến Chân Quân đại nhân."

Dương Tiễn định thần nhìn lại, có chút quen thuộc, "Thổ địa?"

"Chính là tiểu tiên." Thổ địa nơm nớp lo sợ hồi đáp.

"Sao ngươi lại ở đây?"

"Hồi bẩm Chân Quân đại nhân, hai vị đại tiên trong phủ ngài đã ra ngoài vân du, bảo tiểu tiên trông nom nơi này cho tốt."

Dương Tiễn ngẩn ra, hắn thật sự không ngờ hai đứa nó lại không có ở đây, tiếp đó hỏi: "Bọn chúng rời đi bao lâu rồi?"

"Năm ngoái đi, đã hơn nửa năm rồi."

Dương Tiễn khẽ gật đầu, một thân khí thế không giận tự uy, "Ta biết rồi, vừa qua làm phiền ngươi."

"Đây là việc tiểu tiên nên làm, tiểu tiên cáo lui trước, có chuyện gì ngài cứ gọi tiểu tiên là được." Thổ địa bái lạy hai vị thần, đi vào trong đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!