Chương 30: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mộc Đầu

Hôm đó, chủ tớ nhị thần đi đến bờ Tây Hồ Hàng Châu, thấy nơi này lục biếc vây quanh, sắc núi tươi xanh, liễu khói cầu sơn, vân thụ lồng sa. Uốn lượn giữa quần sơn, là lâm tuyền tú mỹ, suối nước thẳm sâu. Có hoa quế ba thu, liễu khói cầu xanh, chín dặm mây mù, mười dặm hoa sen, xâu chuỗi Tây Hồ thành một cái đai lụa màu sắc sặc sỡ, khiến cho xuân hạ thu đông đều có một phong cảnh riêng, dù là âm u, quang đãng, mưa rơi hay đổ tuyết đều có cái phong vận của nó.

Người xưa có câu "Thiên hạ Tây Hồ tam thập lục, kỳ trung tối mỹ thị Hàng Châu"(*). Vì vậy Đế Quân nổi lên tâm ở lại lâu, định đem hết những cảnh đẹp trong bốn mùa này đều thưởng ngoạn một lần.

(*) Một câu thơ vô danh, nghĩa là trong cả thảy 36 Tây Hồ ở Trung Quốc, thì Tây Hồ ở Hàng Châu là đẹp nhất.

Trong khu vực hồ có hai nơi đê Tô, đê Bạch được khen là phong cảnh tuyệt đẹp. Vì vậy Đế Quân phái Linh Hư tìm một tòa nhà độc viện (nhà chỉ có một sân, kiểu như biệt thự đơn lập) ở nơi an tĩnh thanh u gần đê Tô, để ở.

Đê Tô

Đê Bạch

Thời điểm cuối xuân đầu hạ, hoa sen ở Tây Hồ nở sớm đã lặng yên hé nụ, giữa biển lá ngập trời ngượng ngùng thể hiện phong thái của mình, mặc dù không bằng kỳ nở rộ vào tháng bảy tháng tám, nhưng những nụ hoa chờ được bung nở cũng có cái thú riêng.

Đế Quân mướn một chiếc thuyền nhỏ, dẫn theo Linh Hư đi du hồ. Bất luận là lúc nào, trong Tây Hồ không bao giờ thiếu xuồng nhỏ thuyền hoa, Đế Quân ngại nhiều người ầm ĩ, chỉ bảo nhà thuyền đưa thuyền đến giữa biển lá sen cạnh bờ hồ, bảo trù nương (đầu bếp nữ) trên thuyền làm vài món nổi tiếng của Hàng Châu như canh cá Tống tẩu, dấm cá Tây Hồ, Hỏa Phương sốt mật, tôm lột Long Tĩnh, thịt Đông Pha, vịt tương Hàng Châu, vừa uống mỹ tửu, vừa ngắm mỹ cảnh ngoài cửa sổ.

Canh cá Tống tẩu

Dấm cá Tây Hồ

Hỏa Phương sốt mật

Tôm lột Long Tĩnh

Thịt Đông Pha

Vịt tương Hàng Châu

Nhà thuyền họ Triệu, là người lái thuyền giỏi nhất quanh đây, trù nương là vợ hắn, vợ chồng bọn họ còn có một đứa con gái độ mười lăm mười sáu tuổi, sinh ra hoa dung nguyệt mạo, dù mặc váy bố cài trâm gỗ cũng không che đi được tướng mạo xinh đẹp của nàng, thức ăn làm xong đều do nàng bưng vào trong khoang thuyền.

Đế Quân thấy nàng lúc mang thức ăn lên đôi mắt đẹp cứ luôn dạo qua trên người Linh Hư ngồi bên cạnh, liền biết tiểu cô nương này sợ là coi trọng hắn rồi, thấy Linh Hư bộ dạng không được tự nhiên, chỉ làm như không biết, xem hắn xấu hổ.

Tay nghề của trù nương không tồi, tuy thua tay nghề của trù thần trên trời, nhưng vẫn có kiểu phong vị khác.

Giữa trưa, tàu thuyền trên hồ ít đi rất nhiều, có lẽ là du khách rời thuyền đi dùng bữa, Linh Hư liền nói với Đế Quân: "Gia, lúc này trên hồ vắng, không bằng để nhà thuyền đưa thuyền ra hồ, ngắm ngắm mỹ cảnh đê Tô cho kỹ chút."

Đế Quân cầm quạt xếp gõ nhẹ lên trán hắn, "Bây giờ nhà thuyền cũng cần ăn trưa chứ, ta ngươi ở đây ăn no uống say, lẽ nào để họ đói bụng theo giúp chúng ta sao?"

Linh Hư nghe vậy, xoa xoa nơi bị gõ, cười đần ha ha. "Là ta quên."

Sau khoang thuyền truyền đến một tiếng cười như chuông bạc, Linh Hư nghe thấy lại xấu hổ thêm một trận.

Thuyền gia ở mũi hoa thuyền nghe Đế Quân nói vậy, cách màn trúc cười nói: "Vị gia này thật là khách khí, nhà tiểu lão nhi nào có không được việc như vậy, thay phiên nhau ăn chút gì đó là được, không đến nỗi đói, gia nếu ngài muốn vào hồ, không cần phải lo cho tiểu lão nhi, chỉ cần nói một tiếng là được." Nói xong liền hò lên một tiếng, chống cây sào, đẩy thuyền ra khỏi ruộng lá sen, chèo về phía giữa hồ.

Đế Quân thấy vậy, cũng không nói thêm gì.

Chỉ tiếc hành trình du hồ hôm nay đã định trước là không thuận lợi, thuyền nhỏ mới ra khỏi ruộng lá sen, liền thấy giữa hồ ầm ầm nổ tung lên một cột nước cao tận trời, không ít thuyền bè đều gặp hại, rất nhiều du khách đều rơi xuống nước, ngay sau đó, trên Tây Hồ một cảnh kinh hoàng. Thuyền bè xung quanh chưa lâm nạn vội vàng chạy qua, cứu người lên.

Người bên hồ nghe thấy động tĩnh cũng nhao nhao vươn đầu nhìn về phía giữa hồ, ai bơi tốt cũng cởi áo cởi giày xuống nước cứu người, bơi không tốt thì đứng tại chỗ xem tình thế phát triển.

"Mau cứu người, có người rơi xuống nước!"

"Sao đột nhiên lại nổ vậy? Lẽ nào có giao long xuất thủy? Hay là hồ thần phát uy?" Thời nay thần tiên yêu quái thường lui tới nhân gian, mọi người cũng xem như nhìn lạ mà không thấy lạ.

"Nhìn mau! Trên trời là cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!