Chương 3: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Thủy Nữ

Mắt thấy một thiên nô từ đằng xa đi tới, Vương Mẫu nhíu mi: "Tên nô tài này thật không biết phép tắc, muội sẽ giáo huấn lại chúng cho cẩn thận, đã để ca ca chê cười rồi."

"Cũng đâu phải là chuyện to tát gì." Đế Quân khoan thai nhấp một hớp trà.

Lúc họ còn đang nói chuyện, thiên nô kia đã chạy tới gần, quỳ xuống hành lễ: "Nương nương, Nhị Lang Chân Quân đang ở bên ngoài xin cầu kiến."

Nghe tới tên người đến kia, Đế Quân hơi ngừng lại, đặt tách trà trong tay xuống.

"Dương Tiễn?! Sao hắn lại tới đây?" Vương Mẫu nghi hoặc hỏi.

"Nương nương quên rồi ạ? Là người đã truyền chỉ triệu kiến Nhị Lang Chân Quân mà!" Thiên nô vẫn đang quỳ, cẩn thận nhắc Vương Mẫu nhớ lại.

"À, đúng là bản cung đã quên mất." Bây giờ Vương Mẫu mới nhớ ra là nàng đã cho gọi Nhị Lang Thần đến, vốn là muốn hỏi tại sao đã lâu rồi mà không thấy Tam Thánh Mẫu lên Thiên Đình chuẩn bị cho Hội Bàn Đào, "Cho hắn vào."

"Tuân chỉ." Thiên nô khom người rời khỏi điện.

Chờ thiên nô khuất bóng, Vương Mẫu mang vẻ mặt xấu hổ nhìn sang Đế Quân: "Hôm nay sợ là không thể tiếp chuyện ca ca thêm nữa rồi."

"Không sao, muội có việc thì cứ làm, không cần băn khoăn về ta." Đế Quân đứng dậy, "Ta đi trước, lần khác tới thăm muội."

"Dao Trì tiễn ca ca." Vương Mẫu muốn đứng dậy.

"Không cần đâu." Đế Quân đưa tay ngăn lại, "Xử lý xong việc đi rồi nghỉ ngơi cho tốt, đừng để ảnh hưởng thân thể."

"Đa tạ ý tốt của ca ca." Vương Mẫu cười rạng rỡ, nhìn theo bóng huynh trưởng rời đi đến khuất dạng, lúc ấy mới bày ra vẻ uy nghiêm của Vương Mẫu, ngồi chờ Dương Tiễn.

Đế Quân vừa bước ra cửa điện không xa liền bắt gặp một tiên nhân khoác ngân giáp hắc bào đang chậm rãi theo chân thiên nô dẫn đường bước về phía này, đây hẳn là Dương Tiễn.

Tinh tế quan sát có thể thấy người nọ có khuôn mặt lãnh cảm như ngọc, thần thái lãnh đạm mà cao quý, một đôi mắt sáng trong nhưng lại lạnh lùng, mơ hồ đâu đó còn có chút sát khí tản ra, khóe mắt hơi xếch lên, lông mày dày rậm hơi chếch, mang theo khí khái cương nghị mạnh mẽ.

Vừa thấy người đó, trong lòng y đột nhiên nhớ tới cái người đã nhập vai "Nhị Lang Thần" kia, mặc dù tướng mạo khác nhau, nhưng đều có chung phong thái lạnh lùng thanh cao như trăng, anh tuấn kiệt xuất.

Thiên nô thấy Đế Quân bước tới, lập tức khom mình, lui sang một bên, cúi đầu đứng yên, hành động ấy khiến Dương Tiễn đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Đế Quân.

Bốn mắt chạm nhau, Đế Quân hơi gật đầu với hắn, rồi sát bên cạnh người hắn mà lướt qua.

"Đế Quân." Linh Hư vẫn đang đợi bên ngoài thấy chủ nhân ra, lập tức chạy tới đón.

"Đi thôi."

"Dạ."

"Gọi muội muội của ngươi lên đây chuẩn bị cho Hội Bàn Đào. Đã lâu như thế rồi sao còn chưa thấy bóng dáng?" Vương Mẫu khoan thai bước qua lại, phía sau Dương Tiễn mang bộ dạng phục tùng hơi cúi đầu, lẳng lặng nghe.

"Hồi bẩm nương nương, lần trước tiểu thần đến Hoa Sơn thì đúng lúc muội muội đi vắng, hôm nay tiểu thần lại bận nhiều việc, không có thời gian rảnh, nên là…"

Vẻ mặt Vương Mẫu rất không hài lòng nhìn Dương Tiễn: "Ngươi không để chuyện của bản cung vào lòng?"

Dương Tiễn cúi đầu: "Tiểu thần không dám… Tiểu thần nhất định sẽ lập tức đến Hoa Sơn, truyền ý chỉ của nương nương."

"Còn một việc nữa," Khẽ gật đầu, Vương Mẫu lại bước tiếp rồi nói: "Trong thiên quy hiện tại của Thiên Đình, hình phạt đối với việc tư tình nam nữ vẫn còn chưa đủ nghiêm khắc, từ hôm nay trở đi, thêm vào thiên quy một điều nữa, chẳng những người tư phàm sẽ phải chịu phạt, ngay cả kẻ biết chuyện mà không báo cũng sẽ nghiêm phạt!" Nàng thật không tin sẽ không thể cắt đứt được phong trào tư phàm hiện nay!

Ở sau lưng nàng, trong mắt Dương Tiễn ánh lên nỗi đau tột cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!