Chương 2: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Thủy Nữ

Thiên Đình luôn cô quạnh, khắp nơi nhuốm trong hàn khí, cả vạn năm trôi qua cũng không có gì thay đổi.

Đế Quân cưỡi tường vân (là đám mây mà các thần tiên vẫn cưỡi lên để bay), không nói tiếng nào mà bay tới Dao Trì, đạo bào (là áo của đạo sĩ)xanh biếc thanh nhã, hoa văn tinh tế uốn lượn như mây, lớp sa y khoác ngoài nhẹ bay theo gió, thể hiện rõ cốt cách thần tiên xuất trần, thanh tao cao quý.

Đằng sau y là Linh Hư khoác áo đạo đồng lẳng lặng theo sát.

Vừa đảo mắt đã đến cổng Dao Trì, Đế Quân thu hồi tường vân, khoan thai bước lên bậc thang ngoài điện.

"Đứng lại, Dao Trì là cấm địa, không được tự ý xông vào." Vài vị thần tướng đứng canh ngoài điện Dao Trì ngăn họ lại.

Đế Quân khẽ nhíu mày, phía sau Linh Hư không đợi y lên tiếng đã bước ra, cao giọng với các thần tướng: "Lớn mật, Đông Hoa Đế Quân mà các ngươi dám cản đường?"

Đông Hoa Đế Quân?! Vài vị thần tướng đưa mắt nhìn nhau, dù sao thời gian họ được thăng thiên cũng chỉ tầm năm trăm năm, mặc dù biết có vị Đế Quân này tồn tại, nhưng lại không rõ lai lịch y, cũng chưa từng được diện kiến qua.

Nhưng Linh Hư đứng sau Đế Quân thì bọn họ nhận ra, đây chính là vị đạo đồng mà Vương Mẫu nương nương đã đặc biệt ra ý chỉ, có thể tự do ra vào Dao Trì, cũng là vị tiên đồng may mắn được tham gia Hội Bàn Đào.

"Tiểu thần lỗ mãng mạo phạm, thỉnh Đế Quân khai ân." Sau khi suy xét cẩn thận, tất cả thần tướng lập tức thu hồi vũ khí, khom người mời hai người họ vào.

Đế Quân chỉ đưa mắt liếc nhìn họ, không nói tiếng nào, đi thẳng vào trong. Linh Hư vội vàng đuổi theo, trước khi đi vẫn không quên trừng mấy vị thần tướng kia một cái.

"Đế Quân, người đừng giận, năm đó Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung, khiến Thiên Đình hao tổn không ít thiên binh thiên tướng, Ngọc Đế liền hạ chỉ, từ trong tam giới tuyển thêm không ít các thiên binh thiên tướng khác, những người này đều là sau khi Thiên Đình gặp chuyện…"

Lời Linh Hư nói từ xa văng vẳng truyền vào tai bọn họ.

Từ nay về sau nhất định phải ghi nhớ thân phận vị Đông Hoa Đế Quân này!

Dao Trì của Vương Mẫu là nơi đẹp nhất trên Thiên Đình, ở đây quỳnh lâu ngọc vũ nhiều vô số kể, tiên hoa linh thảo mọc khắp nơi nơi, trong hồ là bầy tiên hạc bơi lội tới lui. Dao Trì nằm trên cự nhũ sừng sững giữa trời, cự nhũ ấy được gọi là "Linh Vân chung nhũ", nguy nga tráng lệ, nước dưới hồ bình lặng trong vắt như gương. Linh Vân chung nhũ hấp thu tinh hoa của trời đất, cả trăm năm mới ngưng tụ được một giọt Thánh Thủy.

Thánh Thủy ấy trải qua trăm năm tinh lọc, thuần khiết không tỳ vết, nước trong Dao Trì đều do Thánh Thủy luyện hóa mà thành các đám mây trong sạch, trải khắp trời, trở thành thiên địa chi giới.

Đế Quân đi qua một hành lang gấp khúc thật dài, bỏ qua những thiên nô tiên tỳ ở dọc đường cung kính cúi chào, đi thẳng đến "Thiên Hậu Điện" của Vương Mẫu.

Lúc này Vương Mẫu đang quan sát các nữ nhi của mình tập luyện điệu vũ mới để chuẩn bị biểu diễn cho chúng tiên trên Hội Bàn Đào.

Ngoài Hằng Nga thì bảy nàng công chúa luôn là những tiên nữ đẹp nhất Thiên Đình, chỉ tiếc hiện giờ Thất công chúa Thiên Vũ đang mang bầu, thiếu nàng, điệu vũ cũng kém đi không ít.

Năm nàng tiên nữ quây quanh Đại tỷ Thiên Thọ, Thiên Thọ một thân hồng y phất tay áo lên, tạo tư thế phi thiên, ở trên không trung xoay người một cái, bỗng bắt gặp một đôi đồng tử sâu đen mà lạnh lung đang nhìn về phía mình.

"Cữu cữu!" Thiên Thọ dừng múa, bất ngờ nhìn người mới tới.

Tiếng nàng làm kinh động đến các tỷ muội bên cạnh, cũng kinh động đến Vương Mẫu trên phượng tọa.

"Cữu cữu, người xuất quan khi nào vậy? Sao lại không báo cho cháu biết một tiếng chứ?" Thiên Thọ lách người qua các tỷ muội vây quanh, chạy đến trước mặt Đế Quân, khẽ nhún người chào y một tiếng, rồi lập tức líu lo hỏi han.

Cữu cữu?! Năm nàng tiên nữ còn lại trong lòng tràn đầy nghi hoặc, sao các nàng đều không hề biết mình có một người cữu cữu vậy?

"Hồng Nhi?" Đế Quân nhìn thiếu nữ mi mục như họa trước mặt, mơ hồ có thể nhớ ra được hình dáng nàng năm xưa, người gọi y là cữu cữu cũng chỉ có mình nàng, nữ nhi đầu tiên của Vương Mẫu – Thiên Thọ công chúa, nhũ danh Hồng Nhi.

"Vâng, cữu cữu, người xem, Hồng Nhi đã trưởng thành rồi." Thiên Thọ xoay một vòng trước mặt y.

Trên tay khẽ phe phẩy chiếc quạt họa bạch lan, trên eo nhỏ nhắn là dải đai lụa mỏng manh dùng cho điệu múa.

Cái nhìn đầu tiên khiến người ta tự hỏi, là tiên nữ hạ phàm chăng, ngoảnh đầu lại thấy nụ cười trên môi nàng vượt xa mọi tinh hoa trên thế gian.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!