Chương 19: (Vô Đề)

"Trẻ người non dạ?" Hai mắt Đế Quân híp lại, trong đó lưu chuyển uy nghiêm khiến người ta kinh hồn táng đảm, từng chữ từng từ phun ra từ giữa đôi môi mỏng, từ tốn mà lại hùng hồn bức nhân, "Trẻ người non dạ có thể đánh cắp toàn bộ tiên đan trong Đâu Suất cung? Trẻ người non dạ có thể đẩy ngã lò bát quái? Trẻ người non dạ có thể giả mạo Ngọc Đế, chửi bới Vương Mẫu? Một câu trẻ người non dạ liền có thể giải thích cho những tội lỗi mà nó gây ra sao?

Vậy thì Thiên Đình còn cần thiên điều làm gì nữa?"

Mặc dù kinh hồn táng đảm, nhưng Hằng Nga vẫn chống chọi áp lực mở miệng nói, "Đế Quân, việc tiên đan của Đâu Suất cung bị trộm còn chưa điều tra rõ, sao có thể nói là Trầm Hương làm được?" Nàng đây đúng là trợn mắt nói dối, người sáng suốt đều nhìn thấy Trầm Hương vừa đại phát thần uy, một thân pháp lực trực tiếp dồn ép Dương Tiễn, nếu không phải là ăn tiên đan thì sao trong vài ngày ngắn ngủi pháp lực lại tăng nhiều như vậy.

"Lão quân nhân từ, không muốn trách tội, không có nghĩa là bản quân không biết, năm đó lúc tu kiến Đâu Suất cung, để phòng ngừa kẻ hữu tâm trộm tiên đan mà bắt không được kẻ trộm, có đặc biệt tu luyện một món pháp bảo, giấu trong Đâu Suất cung, pháp bảo này không có tác dụng gì lớn nhưng lại có thể ghi lại hình ảnh thanh âm (CCTV?), có phải là nó hay không, chỉ cần xem một cái là biết."

Đế Quân nói, ánh mắt chuyển về phía bên ngoài Lăng Tiêu Điện, ở đó, Dương Tiễn đang dẫn theo huynh đệ Mai Sơn đi lên cầu thang, bên cạnh bọn họ, Linh Hư đang áp tải Bát Thái tử theo sát bên.

Lời nói của Đế Quân không chỉ khiến người trong điện sắc mặt đột biến, ngay cả những người ngoài điện cũng không ngoại lệ.

Vương Mẫu hả giận nói: "Hằng Nga, ngươi còn muốn giải vây cho nó sao?"

Hằng Nga mở rồi lại mở miệng, cuối cùng vẫn là khom người lui ra.

"Linh Hư bái kiến nương nương, Đế Quân, bẩm Đế Quân, đã bắt được người rồi." Linh Hư áp tải Bát Thái tử tiến lên, ngay từ lúc vừa phát hiện Ngọc Đế là giả, Đế Quân liền âm thầm truyền lệnh bảo Linh Hư đến Dao Trì xem tình hình, nếu còn có đồng đảng, cũng bắt luôn tới.

"Ai đây? Một con rồng con?"

"Ca ca, đây là Đông Hải Bát Thái tử Ngao Xuân." Vương Mẫu giải thích, sau nói với Ngao Xuân: "Khá lắm Đông Hải Bát Thái tử, cũng dám lên Thiên Đình làm loạn, ngươi không sợ bổn cung trị tội Long tộc của ngươi sao?"

Ngao Xuân không nói gì, hắn cũng nói không nên lời, Linh Hư không hổ là thị đồng của Đế Quân, thủ đoạn đối phó người cũng không hề kém cạnh. Nhưng người sáng suốt nhìn sắc mặt hắn thì biết ngay là hắn đang sợ.

Đế Quân không hề có ý định buông tha hắn, "Nói ra, mấy ngày trước Đông Hải lão Long Vương không phải là vì chuyện của Tứ công chúa mà lên Thiên Đình cáo trạng sao?"

Vương Mẫu nghĩ một vòng liền biết Đế Quân muốn nói gì, cười nói: "Đúng vậy, bổn cung còn nhớ rõ ca ca ngươi đáp ứng cứu Tứ công chúa giúp lão đấy thôi."

Ngao Xuân vừa nghe, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng. Nhưng lời nói kế tiếp của Đế Quân, lại phá tan hy vọng của hắn.

"Vậy thì thật là đáng tiếc, bản quân nhờ lão quân dùng lò bát quái luyện hồn cho Tứ công chúa, nay lò bát quái đã ngã, hồn của Tứ công chúa e là không còn nữa rồi." Đế Quân trong lúc nói chuyện, không nhìn Ngao Xuân, mà nhìn về phía Dương Tiễn, hơi hơi mang theo tia cảnh cáo.

Không cho nói gì hết!

Lời cảnh cáo từ sâu trong đầu não đánh thẳng đến trái tim hắn, Dương Tiễn trầm mặc không nói.

Tỷ tỷ không cứu được? Còn là vì Trầm Hương? Ngao Xuân không dám tin, cả người đều sợ đến ngây ngẩn. Đợi phục hồi tinh thần, cho dù không nhúc nhích được, nhưng cũng không nhịn được dùng khoé mắt nhìn Trầm Hương một cách căm thù.

Trầm Hương cũng chịu đả kích sâu sắc, không ngờ trong lò bát quái nó nhất thời thất thủ đẩy ngã đó, lại được đặt linh hồn của Tứ cô cô, là nó hại chết Tứ cô cô… Trong lúc nhất thời, nước mắt hối hận đong đầy khuôn mặt.

Đế Quân muốn chính là hiệu quả này, huynh đệ phản bội, xem sau này Ngao Xuân còn có thể giúp đỡ Trầm Hương hay không.

"Hằng Nga, một tội phạm sát nhân như vậy, vẫn có thể dùng một câu trẻ người non dạ để bỏ qua cho nó sao?"

Hằng Nga mở rồi lại mở miệng, cuối cùng cũng không thể nói gì, Tứ công chúa là hảo tỷ muội của nàng, dù thế nào đi nữa nàng cũng không nói nên lời câu buông tha Trầm Hương.

"Nếu không phản đối, vậy không bằng giao nó cho Thái Thượng Lão Quân xử trí thế nào? Đem một thân pháp lực luyện lại về tiên đan, tuy so ra kém với lúc đầu, chung quy cũng là bồi thường." Đế Quân ghét bỏ liếc nhìn Trầm Hương một cái.

"Cứ theo lời ca ca nói, Dương Tiễn, giải nó đến Đâu Suất cung giao cho Thái Thượng Lão Quân xử trí, còn Bát Thái tử này, áp vào thiên lao, để lão Long Vương lên đây nói chuyện rõ ràng."

"Tiểu thần tuân chỉ." Dương Tiễn hạ mắt, áp tải Trầm Hương và Bát Thái tử đi.

"Vậy chuyện đã được giải quyết, mọi người tan triều đi, bổn cung phải nhanh đi xem bệ hạ thế nào."

"Cung tiễn nương nương!"

Nói sang Dương Tiễn ở bên này áp tải Trầm Hương vào Đâu Suất cung, Thái Thượng Lão Quân nhận được tin tức đã chờ sẵn trong điện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!