Hai đồng tử một trái một phải đứng yên lặng bên ngoài phòng ngủ của Thái Thượng Lão Quân, nhìn thấy Đế Quân và Dương Tiễn đến, liền tiến lên chào.
"Lão quân khoẻ chưa?"
"Sư tổ đã không đáng ngại, đang ở trong phòng nghỉ ngơi ạ."
Đế Quân nghe xong liền cảm thấy hiện tại không phải là thời gian ghé thăm, đang định rời đi, thì trong phòng lại vọng ra giọng nói hữu khí vô lực của Thái Thượng Lão Quân.
"Thanh Phong Minh Nguyệt, là Đế Quân tới sao?"
"Đúng vậy sư tổ, Đông Hoa Đế Quân và Nhị Lang Chân Quân đến thăm người ạ." Một đồng tử trả lời.
"Mời họ vào đi."
"Vâng, hai vị, mời vào bên trong ạ." Thanh Phong Minh Nguyệt đẩy cửa phòng ra, khom người mời bọn họ đi vào.
Phòng ngủ của Thái Thượng Lão Quân cùng những nơi khác trong Đâu Suất cung giống nhau, tràn ngập mùi đan dược nồng đậm, nhưng mùi này rất dễ ngửi, sẽ không khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Lúc bọn họ đi vào, Thái Thượng Lão Quân đang từ trên giường ngồi dậy, sắc mặt của lão thoạt nhìn chưa khoẻ lắm, nhưng tinh thần lại khá tốt.
Thanh Phong Minh Nguyệt tiến lên hầu hạ, một đỡ Thái Thượng Lão Quân, một cầm gối mềm kê ra sau lưng lão, để lão ngồi được thoải mái hơn.
"Đa tạ hai vị tới thăm lão đạo, thứ cho lão đạo không thể đứng dậy tiếp đón, Thanh Phong Minh Nguyệt, dâng trà."
"Lão quân khách khí, thân thể đã khoẻ chưa?" Mặc dù là thần tiên, nhưng chuyện tức giận thương thân này vẫn sẽ xảy ra. Đế Quân không gọi Thái Thượng Lão Quân là sư huynh, nếu không gặp phụ thân mình sẽ rất khó xưng hô.
Thanh Phong Minh Nguyệt châm trà cho bọn họ, rồi liền thức thời lui ra ngoài.
"Không còn đáng ngại, nghỉ ngơi một hồi là tốt rồi." Thái Thượng Lão Quân lắc đầu, đây là lần đầu tiên lão giận đến mức làm liên luỵ đến thân thể, lần trước Tôn Ngộ Không trộm tiên đan là lão mắt nhắm mắt mở giả bộ hồ đồ, lần này nó ấy vậy mà còn dẫn người đến trộm, không chỉ trộm sạch tất cả tiên đan, còn phá huỷ phòng luyện đan của lão, đúng là đáng hận quá mà. Nghĩ đến đây lão lại có dấu hiệu nổi giận.
Thấy vẻ mặt lão tức giận, Đế Quân cũng không nói gì, việc này không liên quan đến y, y sẽ không nhiều chuyện.
Dương Tiễn tiến lên một bước, khom người làm một đại lễ.
Thái Thượng Lão Quân không ngờ hắn lại như vậy, vội vàng đưa tay ra đỡ, "Ôi chao Chân Quân, ngươi làm cái gì vậy?"
"Dương Tiễn đặc biệt đến thỉnh tội."
"Khụ, việc này có quan hệ gì với Chân Quân? Lão đạo nếu truy cứu cũng sẽ không tìm ngươi."
"Lão quân, chuyện hôm nay ta ngươi trong lòng đều biết là do ai gây nên, Dương Tiễn cũng không nói nhiều, chỉ ngay tại đây thay cháu ta xin lỗi ngươi, nếu có việc gì Dương Tiễn có thể làm, nhất định sẽ dùng hết toàn lực." Ngụ ý, chuyện này, Dương Tiễn dự định gánh một mình.
"Chân Quân chớ như vậy, trong đan phòng cũng không phải là dược gì tốt, toàn bộ bị trộm, lão đạo cũng chỉ cho là tặng cho nó, nhưng được đặt trong lò bát quái chính là thần hồn của Tứ công chúa a, nó huỷ đi, tâm huyết của lão đạo đều uổng phí hết cả." Lão quân bất đắc dĩ nói, lão nói lời này là nửa thật nửa giả, nói không đau lòng tiên đan, là không thể nào, nhưng thần hồn của Tứ công chúa, đúng là bị Tôn Ngộ Không và Lưu Trầm Hương làm hỏng.
"Cái gì?! Tứ công chúa nàng…" Dương Tiễn kinh hãi, theo bản năng nhìn về phía Đế Quân.
Đế Quân thấy hắn nhìn lại, nhấp một ngụm trà, mới không nhanh không chậm gật đầu, "Vừa rồi có một thần hồn thất lạc từ Đâu Suất cung bay đi Côn Lôn. Nhị Lang Chân Quân nếu thật sự muốn tốt cho cháu mình, thì bảo nó tạo nghiệt ít đi một chút, cứ mãi thế này, thiên đạo chắc chắn sẽ không sẽ không tha cho nó."
Thái Thượng Lão Quân cực kỳ đồng ý, "Dù Tứ công chúa là do Chân Quân ngươi làm hại, nhưng lão đạo đã đem hồn phách của nàng kết hợp lại xong, chỉ còn chờ ra khỏi lò nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nữa là có thể khôi phục, song trải qua trận ầm ĩ này của nó, hồn phách vừa mới ngưng tụ vẫn chưa được kiên cố lắm của Tứ công chúa lại tán đi, tội nghiệt này toàn bộ đều sẽ dời lên người nó."
Lão quân không nói rõ "nó" là ai, nhưng những người có mặt tại đây đều có đại thần thông, chút chuyện nhỏ này sao lại không biết.
Đế Quân nói tiếp: "Nó mặc dù có được pháp lực của tiên đan, nhưng chung quy vẫn không phải là của mình, vả lại tâm trí nó không kiên định, tâm ma ám chủng, cộng thêm đại tội giết thần, đợi khi thiên kiếp buông xuống, nó phải chết là điều không thể nghi ngờ." Người bị thiên kiếp đánh chết sẽ trực tiếp hồn phi phách tán, đến lúc đó muốn cứu đều không có biện pháp nào.
"Ngươi cũng đừng nghĩ đến chuyện giúp nó chắn kiếp, cứu được một lần không cứu được cả đời, cho dù nó sau này đứng lên hàng tiên ban, thiên kiếp này cũng định sẵn là nó rồi, không chết không thôi."
Sư huynh đệ hai người kẻ xướng người hoạ, nói cho Dương Tiễn tái mặt tại chỗ.
"Có thể còn cách nào đối phó không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!