Chương 15: (Vô Đề)

Dương Tiễn không ở lại, khi hắn khôi phục thể lực, liền lập tức rời khỏi, hóa thành một mũi tên ánh sáng chạy đi như bay, như thể phía sau có quái thú đang đuổi theo vậy.

Đế Quân biết hắn đi, nơi này là địa bàn của y, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay y, nhưng y không làm gì cả, chỉ nhìn vệt ánh sáng biến mất tại chân trời mà lẳng lặng xuất thần.

Một ngày của Thiên Đình thường dài đằng đẵng, mà thời gian dài đằng đẵng thường theo thông lệ bắt đầu bằng buổi triều sớm.

Hôm nay Lăng Tiêu Điện so với trước đây nhiều hơn một ít náo nhiệt, ai cũng biết ca ca của Vương Mẫu là Đông Hoa Đế Quân xuất quan, hơn nữa chuyện xảy ra vào buổi hạ triều hôm qua, đặc biệt là đoạn Dương Tiễn thầm mến Hằng Nga, sớm đã truyền ra khắp cả Thiên Đình.

Tất cả mọi người đều không nhịn được dùng khóe mắt quan sát ba vị đương sự ở đây, tự cho là sẽ không bị phát hiện, nào biết đối phương chỉ là lười tính toán mà thôi.

Đế Quân ngồi bên dưới Ngọc Đế, ghế là Ngọc Đế đặc biệt phân phó đưa đến, phía trước còn có một chiếc bàn nhỏ, bên trên bày nước trà, buổi triều sớm thật ra chẳng liên quan gì đến y, nhưng lâu rồi chưa từng xuất quan, cũng muốn nhận thức vài khuôn mặt mới trên điện.

Trong Lăng Tiêu Điện, Dương Tiễn mang một bộ dạng phục tùng hạ mắt đứng tại vị trí của mình, nghe những người khác thượng tấu về phía Ngọc Đế, mắt không ngó nghiêng.

Hằng Nga vẫn lạnh lùng như trước, ánh mắt không tránh né không bức bách, mặc cho bọn họ nhìn.

Ba người điềm tĩnh lại khiến đám người muốn xem kịch này mất hứng, trong bụng buồn bã.

Vốn tưởng rằng lại là một ngày bình thường đơn điệu, bỗng đột nhiên đất rung núi chuyển.

"Chuyện gì? Chuyện gì? Xảy ra chuyện gì?" Ngọc Đế đỡ long ỷ, rung động kịch liệt khiến hắn thiếu chút nữa ngã khỏi long ỷ, nhìn sang bên cạnh, Vương Mẫu cũng một dạng sắp nghiêng ngả.

Các thần tiên bên dưới cũng đứng không vững, ngược lại Đế Quân vẫn bưng trà yên ổn tĩnh tọa như cũ, dao động kịch liệt không hề ảnh hưởng đến y mảy may nào, nước trong chén trà cũng là bình lặng không gợn sóng.

Dương Tiễn từ đám người đi ra, "Bẩm bệ hạ, phía trên Lăng Tiêu Điện, thông thẳng lên ba mươi ba trọng thiên, là Đâu Suất cung của Thái Thượng Lão Quân."

Lúc này, một thiên binh từ ngoài điện chạy vào, quỳ gối dưới điện, "Bệ hạ, nương nương, không xong rồi, Đâu Suất cung của Thái Thượng Lão Quân cháy!"

"Cái gì?! Lão quân không phải đang luyện đan sao? Sao có thể xảy ra chuyện này? Dương Tiễn, ngươi mau đi xem xem."

"Tuân chỉ!" Dương Tiễn nhận lệnh rời đi.

Đế Quân nghe thiên binh nói xong, hơi suy nghĩ một chút, liền nhớ ra là chuyện gì — Tôn Ngộ Không dẫn Lưu Trầm Hương lên Thiên Đình trộm tiên đan, còn xô ngã lò bát quái của Thái Thượng Lão Quân.

Lúc này trong Đâu Suất cung, sớm đã loạn thành một đống, trên đất đầy mảnh bình vỡ, đám đồng tử cuống tay cuống chân cứu hoả, nhưng lửa này là tam muội chân hỏa lão quân dùng để luyện đan, một khi không chú ý thì cả thần tiên cũng sẽ bị thiêu chết, vậy thì làm sao đám đồng tử đạo hạnh nông cạn bọn nó có thể dễ dàng dập tắt như vậy được?

Thái Thượng Lão Quân khóc trời trách đất nhìn lò bát quái bị đổ của mình, hô to: "Tiên đan của ta, tiên đan của ta a!" Hai đồng tử theo bên cạnh một trái một phải dìu lão, đề phòng lão đau lòng quá độ mà lăn đùng ra đất.

Dương Tiễn vừa vào Đâu Suất cung liền thấy ngay cảnh tượng như vậy, lập tức chạy đến trước mặt Thái Thượng Lão Quân, hỏi: "Lão quân?"

Thái Thượng Lão Quân nhìn thấy người tới, vẻ mặt kích động xông lên, bắt lấy Dương Tiễn không thả, "Ngươi là kẻ trộm, ngươi trộm tiên đan của ta!!!" Hiển nhiên bởi vì thương tâm quá độ mà mất thần trí rồi.

"Lão quân buông tay, buông tay." Dương Tiễn bị siết không dễ chịu gì, lại không thể động võ, chỉ đành khuyên bảo.

Hai đồng tử liền vội vàng tiến lên ngăn lại, "Sư tổ, sư tổ, vị này là Nhị Lang Chân Quân a sư tổ!"

Một lát sau, Thái Thượng Lão Quân mới buông hắn ra, nhưng nhớ tới lò bát quái lại thất thần.

Dương Tiễn thấy lão bây giờ không hỏi ra được cái gì, đổi lại hỏi đồng tử bên cạnh lão: "Đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?"

"Chúng ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, mới vừa rồi toạ hạ đệ tử của Nhiên Đăng Cổ Phật mời sư tổ đi qua chơi cờ, sư tổ sau khi ra ngoài, liền quay ngược về, nói muốn chọn vài viên tiên đan làm lễ vật cho Nhiên Đăng Cổ Phật, bảo chúng ta đi ra ngoài coi chừng, đợi chúng ta phát hiện có cháy, chạy đến xem, thì toàn bộ tiên đan đã không thấy đâu nữa."

Một đồng tử trong số đó nói.

"Nhất định là có người giả mạo sư tổ đến trộm tiên đan, còn làm đổ lò bát quái, lúc chúng ta lúc đi vào, sư tổ còn ở phía sau mà." Một đồng tử khác cũng nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!