Hậu điện Ngọc Hư cung, Dương Tiễn lần đầu tiên tới đây. Năm đó hắn lên núi học nghệ, là vì cứu mẹ, toàn bộ tinh lực đều giành hết cho việc học nghệ, chỉ đến Ngọc Hư cung một lần làm lễ ra mắt với sư tổ Nguyên Thủy Thiên Tôn lúc bái sư, về sau võ nghệ đại thành, đầu tiên là phá núi cứu mẹ, sau lại tham gia vào trận chiến Phong thần bảng, lại càng bận rộn hơn, cuối cùng vào Thiên Đình, thì không còn cơ hội đến Ngọc Hư cung này nữa.
Bên trong Ngọc Hư cung rộng lớn hùng vĩ mà không bị mất đi sự tinh xảo trang nhã, yên tĩnh không một hơi thở, đi qua điện môn hình vòm, khắp nơi trong đình viên là kỳ hoa dị thảo, kỳ trân dị thú, tiên khí như mây mù bao phủ mọi thứ, đình đài lầu các, thủy tạ trúc hiên tọa lạc trên những kỳ sơn dị thuỷ này đều mang hình thức rất đơn giản, không hề được điểm trang gì nhiều, nhưng nơi nơi lại toát ra vẻ đẹp đại khí phồn thịnh.
Dương Tiễn đứng trong đình viên, lúc này mới nhớ ra là không biết nên đi đâu.
Cũng may linh thú trong đình viên này đa phần đã khai khiếu (khai thông tư duy), vừa đi vừa hỏi, Dương Tiễn liền đến được nơi ở của Đế Quân.
Trước tiểu lâu, Linh Hư canh giữ bên ngoài cửa đã được đóng chặt, thấy Dương Tiễn từ xa đi tới, liền gõ cửa phòng, đợi người bên trong đáp lại một tiếng, nói, "Đế Quân, Nhị Lang Chân Quân tới."
"Cho hắn vào đi."
Cửa phòng mở ra, Dương Tiễn tức thì nhìn thấy Đế Quân ở bên trong tiểu lâu, y nằm nghiêng người dựa trên tháp mềm, xuất thần ngắm cảnh sắc cả vườn ngoài cửa sổ, vạt áo dài rũ xuống, thi thoảng lướt qua nền đất.
Thấy Dương Tiễn bước vào, Đế Quân đổi một tư thế, dùng tay gối đầu, yên lặng nhìn về phía hắn, "Không biết Nhị Lang Chân Quân tìm bản quân có chuyện gì?"
Có việc cầu người, Dương Tiễn đương nhiên sẽ không để mất cấp bậc lễ nghĩa, hắn chắp tay thi lễ, "Tiểu thần biết lúc này đến có chút mạo phạm, nhưng vẫn mong Đế Quân có thể vì tiểu thần giải thích nghi hoặc."
Đế Quân chưa vội trả lời hắn, mà chỉ chỉ đàn cổ trên tường, "Ngươi biết đánh đàn?"
Dương Tiễn mặc dù không biết vì sao Đế Quân lại chuyển chủ đề đến đàn cổ, nhưng vẫn khiêm tốn trả lời, "Quân tử lục nghệ (6 môn bắt buộc của quân tử, gồm: lễ nghi, âm nhạc, bắn cung, cưỡi ngựa, đọc sách, tính toán), tiểu thần đã từng học qua một ít, có biết một hai."
"Ồ? Không biết có thể đàn một khúc cho bản quân được không?" Đế Quân hứng thú.
Dương Tiễn im lặng, tự ý đi đến gỡ chiếc đàn cổ xuống, đặt đàn lên bàn, ngồi thẳng ở phía trước, "Không biết Đế Quân muốn nghe khúc nào?"
"Đàn khúc ngươi thích là được."
Dương Tiễn nhắm mắt, ổn định tâm thần, tay phải gẩy dây đàn, tay trái ấn thủ âm, một chuỗi âm phù từ đầu ngón tay hắn lưu chuyển, tiếng đàn chính trực tịch mịch, thuần thuần trong trẻo, hàm súc mà thâm trầm, xưa cũ mà trang nhã.
Đế Quân không đánh đàn, cũng không thể nói là thích, nhưng vẫn có thể nghe ra Dương Tiễn không phải hiểu sơ da lông như hắn nói, ít nhất y từng nghe qua, không có ai sánh kịp hắn.
Y cũng không phải thật sự muốn nghe đàn, chỉ là muốn trêu đùa Dương Tiễn một chút mà thôi, nhưng nghe đến tiếng đàn trong veo thuần mỹ này, vẫn không nhịn được nhắm mắt lắng nghe, bất mãn trong đáy lòng đối với Dương Tiễn chậm rãi tiêu tan, càng lúc càng bình thản hẳn lên, cả khóe miệng cũng dãn ra thành một nụ cười nhàn nhạt.
Dương Tiễn vừa đánh đàn, vừa không quên để ý phản ứng của Đế Quân, thấy y một bộ dạng dương dương tự đắc, cho dù trong lòng lo lắng, cũng chỉ có thể miễn cưỡng đè nén, tiếp tục đánh đàn.
Nhạc khúc đổi hết bài này sang bài khác, một người không bảo dừng, một người vẫn đàn, giữa lúc đó Linh Hư đã vào đổi vài đợt trà, dần dần, sắc trời tối xuống, dạ minh châu nơi góc tường phát ra ánh sáng nhu hòa, soi sáng người trong phòng.
Đế Quân rốt cục nghe đủ, mở mắt, nhìn về phía nam tử đánh đàn, "Tài đánh đàn của Nhị Lang Chân Quân quả nhiên là cao siêu."
Tiếng đàn đột nhiên ngừng lại, "Đế Quân quá khen." Bàn tay giấu dưới ống tay áo, không kiềm được khẽ run.
Đế Quân từ tháp mềm đứng dậy, sửa sang trường bào lại một chút, "Không phải có việc sao? Nói đi."
"Tiểu thần muốn hỏi Đế Quân, gia mẫu đã phục sinh chưa?"
"Vẫn chưa phục sinh."
"Tại sao? Lẽ nào công đức của gia mẫu không đủ?"
"Ngươi biết cũng nhiều đấy." Đế Quân hứng thú dạt dào tiêu sái đi đến trước mặt Dương Tiễn, từ trên cao nhìn xuống hắn đã cởi ra bộ giáp bạc áo choàng đen, mà thay vào một bộ bạch y.
Càng cách gần, càng phát giác hắn là một quý công tử lịch lãm thanh tân tuấn dật, ai đoán được một mỹ nam tử mi thanh mục lãng, tao nhã như ngọc này lại là đệ nhất chiến thần trong tam giới đâu?
Toàn thân Dương Tiễn căng thẳng, không biết vì sao, đối diện vị đại thần cao cao tại thượng này, luôn khiến hắn không tự chủ được cảm thấy khẩn trương, lúc này đứng gần như vậy, càng khiến toàn thân hắn nâng cao cảnh giới, "Hôm nay tiểu thần đã nghe Thái Thượng Lão Quân nói qua."
Đế Quân không để ý, dù sao thì dựa vào thân phận của Dương Tiễn, hắn sớm muộn gì cũng sẽ biết, "Mẫu thân ngươi ngày xưa hàng yêu trừ ma, tạo phúc tam giới, công đức đương nhiên là dư dả, có điều thần hồn của nàng bất ổn, còn cần phải điều dưỡng một thời gian."
"Vậy không biết mẫu thân bao lâu mới có thể phục sinh?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!