Dương Tiễn hỏi xong, mới nhớ ra hắn còn đến tìm Thái Thượng Lão Quân vì một việc.
"Ngươi muốn lão đạo giúp ngươi cứu Tứ công chúa?" Thái Thượng Lão Quân vuốt râu một chốc, trầm ngâm nói: "Cũng được, vậy thì ngươi cũng coi như trả lại nhân quả cho nàng, lão đạo có thể giúp ngươi ngưng tụ thần hồn cho nàng, nhưng điều dưỡng và trọng sinh sau này, thì phải xem ngươi."
"Dương Tiễn minh bạch." Trước đó, Dương Tiễn đã phái huynh đệ Mai Sơn đến Đông Hải trộm thân thể Tứ công chúa về, cất giấu ổn thoả, chỉ còn đợi thần hồn khôi phục.
Thái Thượng Lão Quân để Dương Tiễn giao hồn phách của Tứ công chúa cho lão, bảo hắn ngày mai trở lại, rồi cho hắn rời đi.
Dương Tiễn vừa về tới Chân Quân thần điện, liền thấy Hao Thiên Khuyển ôm trong tay vũ khí hình khúc xương của nó, đáng thương ngồi trên bậc thang trước điện, mũi vừa đỏ vừa sưng, trông rất là buồn cười, nhưng lại khiến lòng người chua xót.
"Chủ nhân, ngài đã về." Hao Thiên Khuyển vừa nhìn thấy Dương Tiễn, liền từ dưới đất bò dậy, khập khiễng đến đón, trên mặt là nụ cười rất mừng rỡ.
"Ừ." Nhìn Hao Thiên Khuyển theo mình nhiều năm trước mặt, Dương Tiễn tâm tư phức tạp, có lẽ do đã biết mẫu thân còn cách cứu, khiến suy nghĩ của hắn thay đổi rất nhiều, cuối cùng hắn vẫn là bỏ đi cách nghĩ ban đầu — đuổi Hao Thiên Khuyển rời xa mình, nở ra một nụ cười, "Chân chưa khỏi hẳn thì đừng chạy lung tung khắp nơi, ngoan ngoãn nghỉ ngơi trong phòng mới phải."
Hao Thiên Khuyển nghe thấy Dương Tiễn quan tâm mình, lập tức cười rộ lên, "Dạ biết thưa chủ nhân."
"Mấy ngày này người cũng đừng làm gì, đến chỗ Dược vương xem xem, chữa khỏi mũi và chân rồi về giúp ta." Dương Tiễn vừa nói vừa đi vào trong điện.
Hao Thiên Khuyển theo sát phía sau, "Vâng, chủ nhân, ta cam đoan sẽ nhanh chóng chữa khỏi mũi!" Nó cũng biết pháp lực của mình thấp, có thể giúp được chủ nhân cũng chỉ có cái mũi nhạy bén này.
"Nhị gia, nghe nói Đông Hải lão Long Vương lên Thiên Đình cáo trạng, không xảy ra chuyện gì chứ?" Huynh đệ Mai Sơn thấy Dương Tiễn trở về, lập tức tiến lên hỏi thăm tình hình.
"Không việc gì, chuyện của Trầm Hương tạm thời để qua một bên, Ngọc Đế và Tôn hầu tử đạt được hiệp nghị, chỉ cần nó ngoan ngoan làm người phàm của nó, Thiên Đình sẽ không truy cứu lỗi lầm của nó nữa, lão tam lão tứ, các ngươi đi thông báo cho Ngưu ma vương, để con hắn thả Bách Hoa tiên tử ra đi." Dù sao thì chuyện ngọc thụ đã được làm rõ, thả bọn họ cũng bớt chút phiền phức.
"Vâng." Lão tam và lão tứ nhận lệnh rời đi.
Sắp xếp mọi thứ xong xuôi, cho mọi người lui ra, Dương Tiễn im lặng hồi lâu, rốt cục quyết định đến Nghiễm Hàn cung một chuyến.
–
Nguyệt Cung thanh lãnh vẫn vắng lặng tĩnh mịch như vậy, yên tĩnh đến cả một âm thanh cũng không nghe thấy, dưới gốc ngọc thụ bị chặt đổ, một bạch y tiên tử phong hoa tuyệt đại đứng trước gió, trên khuôn mặt tuyệt mỹ là một mảnh lặng yên, trong đôi con ngươi lấp lánh không nhìn ra tia biến hóa tâm tình nào, lãnh đạm nhìn vị thiên thần tuấn dật giáp bạc áo choàng đen phiêu nhiên tới.
"Ngươi đến rồi."
"Ta đến rồi."
Những lời nói mơ hồ này, chỉ có họ mới hiểu.
Nam tử tuấn dật xuất trần, cùng nữ tử quốc sắc thiên tư, trông ra rất xứng đôi, ánh sao rực rỡ tô điểm xung quanh họ, xinh đẹp tựa như một bức hoạ.
Một bức tranh hoàn mỹ bao nhiêu, nhưng hai người trong tranh đều biết, bọn họ đã định trước là vô duyên.
Dương Tiễn lấy chiếc hoa tai ra, đưa tới trước mặt Hằng Nga, "Ta đã từng cho rằng mình có thể giữ nó, nhưng bây giờ ta mới biết, thứ không phải của ta đến cùng vẫn không phải là của ta… Trả lại cho ngươi."
Hằng Nga nở một nụ cười nhạt, "Rốt cục ngươi đã nghĩ thông rồi?"
"Có lẽ vậy." Đè nén nỗi cay đắng trong lòng, Dương Tiễn gật đầu.
Nhận lấy chiếc hoa tai cất đi, Hằng Nga hỏi: "Ngươi có biết vì sao ta tới tận bây giờ chưa từng tỏ thái độ với người không?"
"Bởi vì ngươi yêu là Hậu Nghệ."
"Đây là một nguyên nhân, nhưng không phải là toàn bộ." Hằng Nga nghiêng người, đưa tay vuốt ve ngọc thụ bị gãy, "Ta ở Nghiễm Hàn cung này đã lâu lắm rồi, lâu đến mức đủ để ta quên mất cuộc sống nơi trần thế, thậm chí ta sắp không nhớ rõ hình dáng của Hậu Nghệ như thế nào, nhưng có một điều ta vẫn luôn nhớ kỹ."
"Điều gì?" Dương Tiễn phối hợp hỏi.
"Ánh mắt chàng nhìn ta." Hằng Nga nở một nụ cười hồi tưởng, hạnh phúc mà thỏa mãn, "Lúc chàng nhìn ta, trong ánh mắt chỉ có ta, dường như cả thế giới đều không tồn tại, chỉ có ta mới là tất cả của chàng, ánh mắt cháy bỏng như vậy chăm chú như vậy, ta vĩnh viên sẽ không quên…" Từ trong hồi ức tỉnh lại, nàng nhìn về phía Dương Tiễn, "Mà ngươi thì không giống vậy, lúc ngươi nhìn ta, mặc dù cũng rất chuyên chú, nhưng càng giống như xuyên qua ta nhìn đến một người khác trong ký ức hơn, ngươi không hề yêu ta, có lẽ có thích, có quyến luyến, nhưng đó không phải là yêu."
Dương Tiễn lẳng lặng nghe nàng nói xong, trầm mặc không nói, nàng nói không sai, lúc hắn nhìn Hằng Nga, luôn không tự chủ được tìm kiếm bóng dáng mẫu thân, ôn nhu thiện lương, dịu dàng hiền thục, những điều này cũng chính là những điều hắn mê luyến ở Hằng Nga, rốt cuộc là hắn yêu con người này của Hằng Nga, hay là yêu những phẩm chất riêng này trên người nàng?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!