Từng trang, từng trang lật mở, quá khứ phủ đầy bụi bặm dần hiện ra trước mắt.
[Ngày 16 tháng 7 năm 2023]
[Có lẽ đây là ngày thứ ba kể từ khi tôi giành được giải thưởng Venus.
Tin tức tràn ngập những lời ca tụng dành cho tôi.
Họ nói tôi là nghệ sĩ vĩ đại nhất thế kỷ này.
Họ nói tác phẩm của tôi là kỳ tích hiếm có...
Không. Không đúng. Họ không hiểu gì hết.
Mọi thứ đều sai.
Tác phẩm của tôi vô vị, nhạt nhẽo.
Giống như những con rối nực cười, cố diễn một màn kịch vụng về chỉ để mua vui cho thiên hạ.
Tôi không hài lòng.]
...
[18.07.2023]
[Tôi cần nghệ thuật của quỷ. Tôi cần nghệ thuật của quỷ. Tôi cần nghệ thuật của quỷ.]
...
[25.07.2023]
[Tôi đã tìm ra cách rồi—
Đại học Đàn Khê sẽ trở thành tác phẩm nghệ thuật vĩ đại nhất của tôi.]
Những trận pháp hỗn loạn màu đỏ sậm cùng các ký tự ngoằn ngoèo gần như chiếm trọn cả trang giấy. Đàm Gian nhìn đến mức hoa mắt, dường như có những tiếng thì thầm quỷ dị vang vọng bên tai, như thể những đôi mắt chằng chịt đang rỉ ra từ kẽ giấy, lạnh lẽo và đầy ác ý.
Những thực thể cổ xưa ấy—không thể nghe, không thể nhìn.
Đàm Gian cố gắng giữ vững tinh thần, nhanh chóng lật sang trang tiếp theo.
Sau đó là một khoảng trống kéo dài gần một tháng.
[01.08.2023]
[Cốt lõi của việc triệu hồi Cổ Thần chính là d*c v*ng...
Ngài sinh ra từ bóng tối, lớn lên trong khao khát.]
...
[10.08.2023]
[Trong nhật ký của Thẩm Khê có viết: "Tôi bị bỏ rơi vào một ngày mưa, nên tôi ghét những cơn mưa."
Nếu có thể, tôi mong rằng thành phố A sẽ mãi mãi là những ngày nắng.
Một điều ước thật đáng yêu. Thần đã đáp lại cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!