Chương 44: Thành phố A

Đàm Gian trừng mắt nhìn anh, nhưng biểu cảm quá mức đáng yêu lại vô thức kéo căng khoé môi bị hôn đến rách da.

Em đáng thương kêu một tiếng, cẩn thận chạm vào đôi môi hơi rướm máu.

Kha Phàn vừa mới bị đánh, lại cố tình áp sát mặt vào, đôi mắt xanh thẫm hơi nheo lại, giọng nói khàn đặc mà ép hỏi: "Tiểu Đàm, anh với Thẩm Khê, ai hôn giỏi hơn?"

Đàm Gian tức đến phát run, chẳng thèm trả lời câu hỏi vô nghĩa này, gương mặt trắng nõn phồng lên như bánh bao, vừa giơ chân đạp hắn, vừa dè dặt lau đi nước dính bết trên mặt.

Gương mặt vốn trắng trẻo bị tay em chà đến càng thêm đỏ rực, Đàm Gian hậm hực nói: "Em đã trả lời cho anh bao nhiêu câu hỏi rồi!"

"Mà anh vẫn chẳng chịu nói gì cả!"

Hàng mi của em còn ướt đẫm, lông mày nhíu chặt, tức giận đến mức khi Kha Phàn lại nhào tới, em liền vung tay "bốp" một cái nữa vào mặt anh.

Kha Phàn vừa miễn cưỡng thẳng lưng lên, vừa giữ chặt bàn tay em lại, áp lên môi anh mà hôn nhẹ.

"Nó thực sự bị ép trong tượng điêu khắc mà chết."

Câu chuyện được kể bằng giọng điệu lạnh lùng, hệt như đang nhắc đến một người xa lạ chẳng liên quan đến mình.

"Nhưng đó không phải một tai nạn ngoài ý muốn do Lý Tố và bọn họ gây ra. Bi kịch ấy, ngay từ đầu, đã là một nghi lễ hiến tế có chủ đích."

Và tất cả bọn họ, trong cơn khao khát méo mó, đều đã hóa thành quái vật.

Cái tên "Thẩm Khê" vang lên từ đầu đến cuối khiến sắc mặt Đàm Gian tái nhợt, trong lòng dâng lên một nỗi bất an mơ hồ.

Nhưng nghi vấn lơ lửng ấy nhanh chóng được xác thực.

"Lâm Giản Hoàn trên danh nghĩa là giáo sư Lịch sử Nghệ thuật của chúng ta? Nực cười, một kẻ tự cao tự đại như ông ta lại chịu đến làm giáo sư ? Chẳng ai đặt câu hỏi xem phía sau rốt cuộc có uẩn khúc gì à?"

"Ông ta vốn chẳng phải tín đồ gì cả, thậm chí còn không xứng được gọi là tín đồ."

"Ông ta chỉ là một kẻ trộm điên cuồng, khao khát quyền năng của Cổ Thần, vì thế mới nhắm đến cuốn sách về nghi lễ triệu hồi của thần linh không thể gọi tên— một bản ghi chép từ thế kỷ trước của một nhà thần học từng lưu giữ tại Đại học Đàn Khê."

"Đại học Đàn Khê là tế đàn của ông ta, Thẩm Khê chính là vật hiến tế lớn nhất của ông ta. Còn bọn anh..."

Kha Phàn cười khẽ, ngón tay lướt qua bờ mi ươn ướt của Đàm Gian, giọng nói ngày càng điên cuồng. Anh nhếch môi, nở một nụ cười b*nh h**n.

"Bọn anh chỉ phải trả một chút xíu cái giá thôi, vậy mà đã dễ dàng chia nhau quyền năng của thần rồi."

Đàm Gian gần như kinh hoàng nhìn chằm chằm vào những xúc tua bằng thịt đang ngọ nguậy trên lưng Kha Phàn, bò dần lên vai, quấn quanh cổ em, cuối cùng lướt qua khóe mắt ươn ướt rồi nuốt chửng đi giọt nước mắt chưa kịp khô.

Mọi sự thật dường như đang dần sáng tỏ.

Ngôi trường này, đã mục rữa bởi d*c v*ng biến dị, cuối cùng cũng đến lúc bùng phát.

Đàm Gian trợn to mắt, nhìn về phía những xúc tua thịt đang dạt dần ra như thủy triều, để lộ bên dưới là một pháp trận khổng lồ, đến mức em không thể nhìn rõ toàn bộ diện mạo của nó.

Kha Phàn khe khẽ ngân nga một giai điệu kỳ dị, đầu ngón tay anh chạm nhẹ lên cằm trắng trẻo của Đàm Gian, giọng nói trầm thấp mang theo sự mê hoặc:

"Nơi này chính là phòng thí nghiệm mà Lâm Giản Hoàn từng dùng để nghiên cứu cách triệu hồi Cổ Thần. Tiểu Đàm à, hãy ở lại với bọn anh mãi mãi nhé. Nuốt lấy xương, thịt và máu của anh, cùng anh chia sẻ quyền năng đến từ Thần Minh..."

Sắc mặt Đàm Gian hoàn toàn trắng bệch. Em mở to mắt, ngây dại nhìn Kha Phàn, để mặc đầu ngón tay lạnh băng của hắn lướt nhẹ trên gò má mình. Anh thì thầm bên tai em, giọng nói phảng phất chút mê mẩn: "Tiểu Đàm biến thành quái vật chắc chắn sẽ rất xinh đẹp, nói không chừng cả xúc tua cũng sẽ có màu hồng phấn trắng muốt nữa..."

"Em sẽ không chết đâu, thậm chí không ốm đau, không bị thương... Em sẽ ngày càng chìm đắm trong loại kh*** c*m này thôi."

Kha Phàn hôn lên vành tai em, nụ cười ngập tràn vui sướng khi tuyên bố: "Biến thành bé quái vật của anh, được không?"

Sự sợ hãi như cơn sóng dữ nhấn chìm Đàm Gian. Khi Kha Phàn chạm vào d** tai em, em khẽ khóc, những ngón tay mềm mại vô thức siết chặt lấy bàn tay lớn của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!