Chương 40: Thành phố A

Tiếng vo vo kỳ quái vang lên, thế nhưng Kha Phàn dường như hoàn toàn không để tâm đến cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, anh vẫn chậm rãi lục lọi trong cốp xe cũ kỹ, rách nát.

Vừa rồi, Đàm Gian bị anh túm lấy cổ chân, ép ngã xuống ghế ngồi, nhưng nếu lúc đó em nhìn kỹ một chút, chắc chắn sẽ phát hiện ra—bên trong cốp xe, la liệt những vệt máu đã khô quánh lại thành màu đen.

Trên vách xe bẩn thỉu, lớp sơn đã bong tróc, vẫn còn vương lại từng mảng cơ thể con người bị xé vụn.

Kha Phàn khẽ nhếch môi cười, đôi mắt xanh lam tựa như đại dương ánh lên tia ôn hòa, anh khẽ thốt lên một tiếng "À", sau đó chậm rãi lấy ra một đôi giày da nữ tinh xảo.

Đôi giày đó được thiết kế vô cùng đẹp mắt, trên dây buộc còn đính một chiếc nơ ren trắng muốt.

"Tìm được rồi."

Anh không biết từ đâu lấy ra một chiếc khăn tay trắng tinh, cẩn thận lau đi vết máu bám trên mặt giày.

Sau lưng anh, một cánh tay khô quắt, lộ rõ da thịt thối rữa gần như sắp chạm vào gấu quần anh—nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo...

Những xúc tu dài ngoằng, đỏ thẫm từ dưới lớp bùn đất rậm rạp đan xen nhau chầm chậm trồi lên, bề mặt trơn nhẫy của chúng phủ đầy các giác hút nhỏ liti, thoạt nhìn mềm mại vô hại, nhưng chỉ trong giây lát, chúng đã bám chặt lên lớp da thịt phình to của lũ quái vật, dễ dàng xuyên thủng và siết chặt.

"Bịch!"

Âm thanh chát chúa vang lên.

Những mảng thịt bị nghiền nát như mưa rơi lộp bộp xuống đất.

Lúc này, Kha Phàn cuối cùng cũng tỉ mỉ lau sạch giày, đôi mắt xanh lam khẽ cong lên, anh thản nhiên bước qua vô số thi thể quái vật đang thối rữa, ung dung tiến về phía tòa nhà lớn.

"Vẫn là đôi giày này hợp với em nhất, Tiểu Đàm."

"Khi thắt dây lại, chắc chắn sẽ rất đẹp—"

Mấy ngày trước, em đã từng bước chân vào tòa nhà này.

Không ngờ, lần này lại quay trở lại.

Sự khác biệt duy nhất là giờ đây, bên cạnh em có thêm một Lý Tố chỉ còn nửa cái đầu, cùng với một đám người không biết là người hay quái vật.

Giày em đi đã ướt sũng khi giẫm vào vũng nước lúc nãy, Đàm Gian khẽ siết chặt lớp áo khoác trên người, đại sảnh rộng lớn và tĩnh lặng đến mức chỉ nghe thấy hơi thở dồn dập vì sợ hãi của chính mình.

Không cần nhìn bản đồ, em cũng biết phòng điêu khắc nằm ở đâu.

Bị đám người kia lôi kéo, em bước về phía thang máy.

Khi cửa thang máy đóng lại trước mắt, bóng đen bên cạnh càng thêm dày đặc, Lý Tố vẫn đang lắp lại đôi mắt và não vào nửa hộp sọ rỗng của hắn, có vẻ như vẫn chưa quen tay lắm nên khuôn mặt cậu ta còn hơi lệch lạc.

Hơi thở của Đàm Gian gần như ngưng trệ, em dán chặt người vào mép cửa thang máy, không dám thở mạnh một tiếng.

Cabin bắt đầu di chuyển lên trên, em dè dặt ngước nhìn màn hình hiển thị số tầng.

Những con số vẫn nhảy bình thường.

Em lặng lẽ trấn an chính mình, nhưng giây tiếp theo, có thứ gì đó lạnh lẽo, mềm dẻo luồn lên từ eo, chầm chậm men theo da thịt, thăm dò với ác ý tràn đầy, nhẹ nhàng m*n tr*n quanh hai điểm anh đào mềm mại.

Đàm Gian trừng lớn mắt.

Xung quanh, đám bóng đen như bia mộ vẫn đứng sừng sững, Lý Tố còn đang loay hoay chắp vá cái đầu méo mó của mình.

Còn em, trong một góc nhỏ của thang máy, bị một bóng tối đậm đặc, quỷ dị không ngừng v**t v*, khơi gợi.

Lông mi em ướt sũng, đuôi mắt phớt lên một vệt đỏ xinh đẹp, em hé miệng định cầu cứu, nhưng ngay cả tiếng nức nở cũng không thốt ra nổi, chỉ có thể bị bóng tối cuốn lấy, mặc sức vấy bẩn, giày vò.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!