Chương 232: Thành phố E - Chương 18

Hai bàn tay Đàm Gian không biết phải đặt ở đâu cho đúng.

Em vừa bị Percy đẩy xuống từ một độ cao nửa tầng, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng. Lại thêm chuyện ban nãy vô tình ngồi đè lên mặt Liên Bồ, khiến gương mặt em nóng bừng như bốc cháy.

Cả đầu óc cũng quay cuồng, mơ hồ.

Nghe Liên Bồ nói vậy, em lại thật sự ngốc nghếch chìa tay ra, mơ màng đặt vào lòng bàn tay hắn.

Đầu ngón tay còn khẽ cọ nhẹ, như làm nũng.

Hơi thở Liên Bồ khựng lại. Khi bắt gặp ánh mắt màu trà còn đẫm hơi nước của em, anh ta khàn giọng hừ nhẹ, rồi đưa ngón tay nhỏ bé ấy lên môi, dùng chiếc nanh hổ không nặng không nhẹ cọ qua.

Chỉ thoáng chốc, Đàm Gian cảm nhận được sự ấm áp mềm mại lướt qua, như lông chim thoáng chạm. Nhưng ngay sau đó, đầu ngón tay lại truyền đến một cơn đau nhói bén sắc.

Liên Bồ đã cắn xuống.

Cú cắn ấy khiến linh hồn mơ màng của em lập tức quay về với thân xác.

Trên đầu ngón tay trắng mịn in hằn một dấu răng đỏ nhạt. Liên Bồ dường như thấy chưa đủ sâu, đầu lưỡi mang theo thô ráp lại chậm rãi lướt qua, để lại một lớp sáng óng ánh trên vết cắn đỏ tươi.

Đàm Gian muộn màng rụt tay về, ngẩng đầu trừng anh ta .

Anh ta lại bị chính đôi mắt xinh đẹp ấy nhìn chằm chằm, ánh mắt chất đầy sự oán giận, nhưng Liên Bồ chỉ lười biếng cong khóe môi, cười khẽ:

"Ngoan lắm, Tiểu Đàm."

"Nhưng sao em lại chạy loạn tới đây?"

Chưa để em đáp lại, đôi môi đã bị ngón tay thon dài đè xuống. Liên Bồ nheo mắt, vẫn cười ranh mãnh:

"Để anh đoán nhé, phải chăng trò mèo vờn chuột của em thất bại rồi?"

Đàm Gian ngửa mặt, chiếc cằm nhỏ bị ngón tay hắn ấn xuống, hõm thành một vệt trũng.

Ánh mắt anh ta chăm chú dõi theo, rồi dịu dàng vén mái tóc rối vương trên trán em.

Những sợi tóc lòa xòa khiến em ngứa ngáy, vội vàng ngửa cổ né tránh bàn tay ấy.

"Đáng tiếc thay, phòng lưu trữ hồ sơ này vốn là nơi anh làm việc..."

Liên Bồ nhún vai, chẳng để tâm chuyện em tránh né. Anh ta chỉnh lại cổ áo, tầm mắt rơi xuống cổ tay tr*n tr** bên phải của em.

Trên làn da trắng nõn vẫn còn vết hằn đỏ chưa tan hết, chiếc xương cổ tay gầy guộc lộ rõ, hằn lên một dấu răng đỏ tươi.

Liên Bồ chợt lộ vẻ đã hiểu ra. Khóe môi anh ta nhếch lên, giọng điệu pha chút trêu chọc:

"Có lẽ, nếu em cầu xin anh, anh sẽ đưa em bỏ trốn?"

Nghe anh ta đùa cợt, Đàm Gian mím môi, lại trừng anh ta một cái nữa.

Mặc dù chính em cũng không hiểu sao mọi chuyện lại rẽ sang quỹ đạo kỳ quặc thế này. Ban đầu, em chỉ muốn tới tầng bốn tìm chân tướng của thành phố E. Giờ thì, tuy đã tiến thêm một bước vào trung tâm của thành phố, nhưng rõ ràng bản thân em cũng rơi vào tình thế nguy hiểm khôn cùng.

Ánh mắt Đàm Gian vô thức lướt qua kiến trúc sau lưng Liên Bồ.

Ban nãy em chỉ nhìn thoáng qua qua cửa kính, còn lúc này đứng ngay trước mặt, mọi chi tiết đều hiện rõ.

Những "bức tường" màu máu sẫm đỏ vươn cao, trên bề mặt lộ rõ mạng lưới gân máu, phập phồng theo nhịp co bóp của "trái tim khổng lồ".

Những ống dẫn phát quang khổng lồ men theo dãy phòng khám nhỏ hẹp, dòng chất lỏng sáng lấp lánh đang chảy xiết trong các ống trong suốt ấy, tỏa ánh sáng kỳ dị giữa không gian u tối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!