Chương 230: Thành phố E - Chương 16

"Phù..."

Tiếng thở dồn dập vang lên trong không gian chật hẹp và ngột ngạt. Nhiệt độ cơ thể còn chưa kịp hạ xuống, theo từng cánh mũi khẽ phập phồng của thiếu niên, hơi thở phả ra mang theo chút ẩm nóng, ngọt ngào, dính nhớp.

Đàm Gian co ro, trốn vào khoảng trống nhỏ hẹp.

Trên cổ tay em, chiếc vòng giám sát bị siết chặt, ánh đỏ chớp tắt, lóe lên thứ ánh sáng máu tươi.

Bên tay kia còn vướng sợi xích, mắt khóa đã cài, chuỗi sắt mảnh buông thõng xuống, nối liền với chiếc vòng sắt còn lại, được Đàm Gian siết chặt trong lòng bàn tay.

Cứ thế, kim loại lơ lửng mới không phát ra tiếng động nào.

Một cảnh tượng quái dị đến mức ma mị.

Trên người em chỉ là bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, hoàn toàn không vừa. Xương quai xanh mảnh mai nối liền với đường vai thon, như cánh bướm muốn xòe ra, nhưng lại in hằn đầy dấu răng đỏ tươi, nặng trĩu chiếm hữu. Tệ hại nhất là chiếc vòng cổ bằng xích sắt siết chặt nơi cần cổ.

Em thoạt nhìn mỏng manh, ngây thơ như con mồi ngon lành nhất.

Nhưng không ai biết, vừa rồi em mới liều chết thoát khỏi tay hai kẻ điên, miễn cưỡng tìm được một nơi ẩn náu tạm bợ.

Cặp song sinh ấy, nào dễ qua mặt.

Dù Đàm Gian có viện cớ vụng về thế nào, cuối cùng cũng sẽ bị họ chặn lại, thong thả như mèo vờn chuột, rồi từ từ siết chặt xiềng xích.

Huống chi... đúng như họ nói.

Trong căn bệnh phòng này, quả thật có rất, rất nhiều xích sắt.

Nghĩ đến những dụng cụ kỳ dị, thậm chí gợi nhục cảm làm bằng sắt thép kia, sắc mặt Đàm Gian thoáng biến đổi.

Nếu thực sự bị khóa chặt vào đó, em muốn chạy thoát, chỉ e khó như lên trời.

Vì vậy, nhân lúc Dụ Tử Nghiêm nâng mặt em lên, hôn lấy hôn để, Đàm Gian đã lén tháo vòng giám sát mà Liên Bồ từng đưa em để che mắt viện trưởng.

Gần như ngay lập tức, âm thanh cảnh báo bén nhọn vang lên từ cổ tay.

Chẳng bao lâu, chốt cửa bệnh phòng vang rền tiếng nứt gãy, ai đó bên ngoài dùng chân đạp liên hồi.

Giọng nói lạnh băng của Quý Phù vang rền ngay cửa, kèm theo tiếng kim loại rung chuyển, vụn sắt rơi lả tả.

"Đàm Gian, em có trong đó không?"

Miệng em bị nhét chặt bởi quả cầu sắt rỗng, chỉ phát ra được những tiếng "ư ư" nghẹn ngào. Cặp song sinh lập tức khựng lại, ánh mắt chợt nhuốm đầy u ám, hiểm độc.

"Anh à, kẻ đáng ghét đến rồi."

Bọn họ giống như thú đực bảo vệ bạn đời, lập tức đẩy Đàm Gian về tận cùng phòng bệnh.

Tiếng động ở cửa càng lúc càng dồn dập. Rồi giọng viện trưởng trầm ổn vang lên. Ngay sau đó, giữa hỗn loạn, Đàm Gian nghe thấy tiếng chìa khóa vặn trong ổ khóa.

Song sinh chẳng còn rảnh để ý em nữa. Nhân lúc xiềng xích chưa kịp khóa chặt, Đàm Gian hốt hoảng gỡ bỏ tất cả những đoạn xích còn dính trên người, cuống cuồng tìm chỗ để trốn.

Trong phòng, khắp nơi là bàn ghế, giường sắt bị phá tan tành. Những thứ hỗn độn kia chồng chất lên nhau, tạo ra vô số khe hở.

Đàm Gian chui vào khoảng trống giữa hai chiếc bàn, len lén hé mắt nhìn ra ngoài.

Có vẻ như Quý Phù và đám người đã vào phòng.

Ngón tay em siết chặt lấy góc bàn lạnh toát, đầu óc mơ hồ dần tỉnh táo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!