[Hu hu hu... Ký chủ, cậu có sao không?]
Sáng sớm, Đàm Gian viện cớ có tiết lúc tám giờ, còn chưa đợi Lâm Giản Hoàn đi mua bữa sáng thì đã rửa mặt chải đầu thật nhanh rồi vội vàng trở về phòng.
Tối qua, em còn tận mắt nhìn thấy con quỷ chết thảm từ trong điện thoại bò ra, mùi nước tanh tưởi nồng nặc gần như xâm chiếm cả căn phòng. Nhưng đến sáng hôm nay, khi Đàm Gian đẩy cửa ra, căn hộ trống trải thậm chí không có lấy một dấu vết bị xáo trộn.
Chỉ có chiếc điện thoại rơi trên thảm vẫn đang phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Đàm Gian mím môi, cúi người nhặt nó lên.
Biểu tượng pin ở góc phải phía trên vẫn còn trụ lại một vạch.
Vừa mở khóa màn hình, vô số tin nhắn liền bùng nổ, trong chớp mắt lấp đầy khung chat của em.
Những tiếng chuông thông báo liên tục vang lên làm Đàm Gian suýt không cầm vững điện thoại. Em vội vàng nắm chặt lấy, đầu ngón tay lướt nhanh qua màn hình.
Mấy người trong nhóm nhỏ gửi cho em vài tin nhắn an ủi, Khâu Điền thậm chí còn điên cuồng xin lỗi.
Một phần nhỏ tin nhắn đến từ Kha Phàn, vỏn vẹn vài câu quan tâm hỏi em đã về nhà chưa, có ngủ ngon không. Tin nhắn cuối cùng nói rằng sáng nay anh sẽ mang bữa sáng đến rồi đón em đi học.
Còn lại tất cả đều đến từ một số điện thoại dài ngoằng toàn ký tự loạn xạ.
— Gần như cứ cách vài phút là có một tin nhắn. Khi Đàm Gian còn chưa kịp đọc hết thì lại có một âm thanh 'tinh' vang lên.
Một tin nhắn mới nhất lại bật ra.
[Hình ảnh]
[Bé con, cuối cùng em cũng về rồi. Anh chờ em cả đêm...]
[Bé con, anh đã nhờ người gọi em dậy rồi, nhưng tại sao em vẫn không chịu quay về? Anh buồn lắm...]
[Hu hu hu hu]
Bức ảnh là khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo của Đàm Gian, em đang nhíu mày, nghiêm túc xem điện thoại.
Thời gian chụp: vừa mới đây.
Tất cả dòng máu trong cơ thể như đông cứng lại, Đàm Gian mở to mắt, đầu ngón tay trắng muốt gần như không cầm chắc được điện thoại.
Một cảm giác u tối, điên cuồng, nhớp nháp của kẻ rình rập từ phía sau lưng lướt qua vành tai. Đàm Gian run rẩy, giọng nói lạc đi:
"... Thống Thống ơi, có người đang nhìn tôi."
Bằng một ánh mắt dán chặt, tràn đầy khát vọng và d*c v*ng, b*nh h**n mà theo dõi nhất cử nhất động của em.
Có lẽ trong điện thoại của hắn đã lưu đầy ắp những tấm ảnh của em, ngày ngày lặp đi lặp lại mà chiêm ngưỡng, hôn lên, thậm chí còn làm những chuyện quá đáng với từng biểu cảm của em.
[Đừng sợ, bé con, anh sẽ không làm em bị thương...]
[Thích em thích em thích em thích thích thích.]
Vô số lời tỏ tình nóng bỏng dày đặc gần như nhấn chìm cả khung tin nhắn. Đàm Gian siết chặt điện thoại, trong cơn sợ hãi tột cùng, em ngược lại trở nên bình tĩnh hơn.
Nếu kẻ bên kia thực sự muốn giết em, vậy thì lúc này em có lẽ đã nằm thẳng cẳng dưới đất rồi.
Lúc đầu, em còn suy đoán rằng những con quỷ chết oan không thể xuất hiện vào ban ngày, nhưng xem ra chúng vẫn có thể truyền đạt thông tin thông qua một số phương thức nào đó.
Đàm Gian suy nghiêm túc nghĩ một lúc, đầu ngón tay lạnh buốt ngừng lại trên bàn phím, sau đó gõ ra một câu hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!