Chương 78: (Vô Đề)

"Mọi người đều biết anh rể và chị tôi là thanh mai trúc mã, nhưng không ai nghĩ đến tôi, thật ra thì tôi cũng lớn lên cùng anh ta, hơn nữa so với chị tôi, hai chúng tôi ở chung một chỗ còn lâu hơn chị ấy" Phan Văn Thiệu nói với Tiêu Thời.

"Vừa mới đầu, tình cảm rất u mê, tính tôi hồi đó không như bây giờ, cũng vì có một người chị quá xuất sắc nên tôi khá hướng nội, hơn mười tuổi, bắt đầu bước vào giai đoạn trưởng thành, tôi không có tình cảm đặc biệt gì vời anh ta, đối với Đảm Nhiên Duy cũng giống như người thân trong gia đình mà thôi. Cho đến khi… tôi học cấp hai"

Đảm Nhiên Duy bằng tuổi với Phan Văn Lệ, lớn hơn Phan Văn Thiệu 3 tuổi.

Lúc Phan Văn Thiệu lên cấp 3, Đảm Nhiên Duy và Phan Văn Lệ đang học đại học, lúc ấy, trong nhà Đảm Nhiên Duy xảy ra chuyện, tâm tình của hắn không vui, thường xuyên đến tìm Phan Văn Thiệu rủ y ra ngoài.

Giữa hai người bắt đầu có sự qua lại, càng về sau Đảm Nhiên Duy và Phan Văn Thiệu càng trở nên mờ ám.

Khi đó Phan Văn Thiệu vẫn còn rất kinh sợ, mặc dù y thích Đảm Nhiên Duy nhưng không dễ dàng tiếp nhận loại quan hệ này. Nhưng Đảm Nhiên Duy biểu hiện rất kiên quyết, thứ sáu hàng tuần hắn đều chờ trước cổng trường học Phan Văn Thiệu đón y.

Vì vậy Phan Văn Thiệu cuối cùng vẫn đáp ứng Đảm Nhiên Duy.

Lúc y lén lút qua lại với Đảm Nhiên Duy, đang chìm trong tình yêu thuở niên thiếu thì có một lần, y nghe thấy ba và chị gái cãi nhau ở trong phòng, nguyên nhân chính là vì Đảm Nhiên Duy, lúc đó, y mới biết chị vẫn luôn thích Đảm Nhiên Duy.

Tính tình Phan Văn Lệ vô cùng mạnh mẽ, từ nhỏ thích cái gì nhất quyết phải nắm chặt trong tay, đối với chuyện tình cảm cũng thế. Đảm Nhiên Duy tính tình hơi nhu nhược, đối với việc Phan Văn Lệ có ý với hắn, hắn cũng biết, nhưng bởi vì Phan Văn Lệ chưa từng nói rõ, hắn cũng không chính thức cự tuyệt, cứ lập lờ mãi.

Bởi vậy, hai người đối mặt với Phan Văn Lệ có chút lúng túng.

Ngay khi Phan Văn Thiệu và Đảm Nhiên Duy xác định mối quan hệ của mình, Phan Văn Lệ liền phát giác ra. Phan Văn Lệ lúc ấy trực tiếp tìm Phan Văn Thiệu cho y một bạt tai "Mày điên rồi sao?"

Phan Văn Thiệu từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ bị chị động chân động tay, hơn nữa, khi đó y sợ bại lộ quan hệ với Đảm Nhiên Duy, không dám ho he một câu.

Sau đó, Phan Văn Lệ đem chuyện y thích đàn ông nói cho ba mẹ biết, chẳng qua không nói đến việc y đang ở cùng Đản Duy Nhiên.

Đoạn thời gian đó, đối với Phan Văn Thiệu mà nói giống như một cơn ác mộng, ba nhốt y trong nhà, không cho y đi đến trường, mẹ mỗi ngày khóc khuyên y không ở cùng đàn ông, bọn họ đều cho rằng y là tên biến thái, thậm chí lúc này, họ còn định đưa y đi gặp bác sĩ.

Mà lúc này, đối với Phan Văn Thiệu mà nói, người quan trọng nhất lại âm thầm rút lui.

Bởi vì Phan Văn Thiệu và Phan Văn Lệ đều giấu diếm, không ai biết người ở cùng cùng Phan Văn Thiệu chính là Đảm Nhiên Duy, mà Đảm Nhiên Duy rất lâu sau mới đến thăm gia đình Phan Văn Thiệu, trong thời gian đó, hắn cũng bắt đầu cảm thấy sợ hãi và hối hận với lựa chọn của mình, cuối cùng bỏ mặc Phan Văn Thiệu, mà đón nhận Phan Văn Lệ. (anh chỉ đến bên em lúc buồn, còn những ngày vui anh ở nơi đâu… tăng tằng tắng tăng tăng tắng tăng…)

"Đáng tiếc" Phan Văn Thiệu nói những lời này mang theo chút giễu cợt "Tôi cũng chẳng cải tà quy chính được."

Làm trị liệu cũng không thay đổi được y là "Đồng tính luyến ái", lại càng khiến y ngang ngược và phóng túng hơn.

Ba y dù có đánh mắng đến thế nào, thậm chí đuổi y ra khỏi nhà cũng chẳng thay đổi được gì.

Mà khi đó, Đản Duy Nhiên đã ở cùng với Phan Văn Lệ, hắn đã từng thử muốn khuyên Phan Văn Thiệu, nhưng Phan Văn Thiệu không còn muốn nói chuyện với hắn nữa.

Cứ thế, qua nhiều năm sau, Phan Văn Thiệu và Đảm Nhiên Duy không nói chuyện với nhau quá năm câu, không chỉ vì Phan Văn Thiệu không muốn đối mặt hắn, Phan Văn Lệ cũng chưa bao giờ cho phép Đảm Nhiên Duy và Phan Văn Thiệu đơn độc ở chung, cô phải kè kè bến hắn mới thấy yên tâm.

Tiêu Thời ôm sau lưng Phan Văn Thiệu, nhẹ nhàng nói: "Cho nên, anh làm những việc kia chỉ để thị uy với ba anh và chị gái sao?"

Phan Văn Thiệu nở nụ cười có chút lãnh đạm "Không phải bọn họ cho rằng đồng tính luyến ái là biến thái sao? Vậy tôi thành biến thái luôn cho họ thấy."

Tạo hình rất khoa trương, mặc trang phục sặc sỡ của nữ giới, phóng túng suốt ngày, bọn họ nghĩ đồng tính luyến ái như thế nào thì y càng biểu hiện cho họ thấy.

Vừa mới đầu là phản nghịch, y thấy ba cau mày nhăn mặt, chị gái chán ghét ra mặt, còn có Đảm Nhiên Duy thỉnh thoảng thấy áy náy, khiến y cảm thấy rất vui vẻ.

Thời gian cứ thế trôi đi, Phan Văn Thiệu cảm thấy những người đó không còn ảnh hưởng đến tâm tình của y nữa rồi, nhưng sự phóng túng đã thành thói quen của y. Thói quen một khi tạo thành sẽ rất khó thay đổi, mà y thấy thay đổi cũng vô nghĩa.

Tiêu Thời đưa tay chạm vào gương mặt của y, lại đột nhiên phát hiện chiếc khăn đang che mắt y có chút ẩm ướt "Anh khóc à?" hắn hỏi y.

Phan Văn Thiệu phủ nhận "Có gì mà phải khóc."

Nhưng thật sự là y đang khóc, những lời này, y chưa từng nói với ai, kể cả bạn thân của y là Lăng Dịch.

Chuyện đó đối với y là một vết sẹo sâu trong tim, nhìn bề ngoài thì không thấy gì, nhưng thật ra bên trong đang chảy máu, cho dù đụng nhẹ cũng sẽ đau. Nếu như vết thương liền lại, Phan Văn Thiệu cần gì phải biến cuộc sống của mình thành địa ngục như thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!