Chương 77: (Vô Đề)

Mỹ thiếu niên ngồi bên cạnh Phan Văn Thiệu tên là Tiểu Lâm, tầm 18, 19 tuổi, đang là học sinh, nhưng lại rất quen thuộc với những nơi như thế này.

Hắn biết tâm tình Phan Văn Thiệu không tốt lắm, vì vậy không nói nhiều, chỉ yên lặng giúp y rót rượu.

Phan Văn Thiệu cũng không có gì ý gì khác, chỉ muốn có người cùng mình uống rượu thôi.

Cho đến khi uống đã nửa say, Phan Văn Thiệu dùng một tay ôm bả vai Tiểu Lâm, khẽ dướn lên hôn má hắn một cái.

Tiểu Lâm khẽ nhíu mày, Phan Văn Thiệu biết hắn không thích mùi nước hoa trên người mình. Thật ra cái gì y cũng biết, lúc đó có rất nhiều người nói những lời khó nghe về y, nhưng y không quan tâm. Có lúc y còn hi vọng mọi người cứ càng ầm ĩ càng tốt, sẽ chọc cha và chị gái càng giận, chỉ cần bọn họ không vui, thì y sẽ thấy vui vẻ.

Hồi đó còn là thiếu niên, luôn có ý nghĩ chống lại mọi người, muốn đối đầu với cả gia đình, thoáng một cái đã ba mươi. Bây giờ y cũng không rõ thứ mình muốn lúc ban đầu là gì nữa.

Có lẽ cứ theo thói quen mà làm thôi.

Lúc tiểu Lâm cau mày nhăn mặt, Phan Văn Thiệu cũng không còn hứng thú, định để hắn đi ra ngoài.

Thế nhưng, đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị mở ra.

Phan Văn Thiệu ngẩng đầu nhìn, thấy người đang đứng ngoài cửa là Tiêu Thời.

Trong nháy mắt, Phan Văn Thiệu theo bản năng muốn thu lại cánh tay đang quàng trên vai Tiểu Lâm xuống, nhưng mà, y lại thôi không làm như thế. Sao phải vội rụt tay về chứ? Giống như y có tật giật mình.

Tiêu Thời thấy Phan Văn Thiệu đang ôm một mỹ thiếu niên cũng không hề mất hứng, đi thẳng vào phòng ngồi xuống.

Phan Văn Thiệu ngẩng đầu lên hỏi: "Cậu đến tìm tôi?"

Tiêu Thời gật đầu thừa nhận "Có được hay không?"

Lúc này Phan Văn Thiệu mới buông cánh tay trên vai Tiểu Lâm xuống "Có chuyện gì?"

Tiểu Lâm ngồi lại ngay ngắn, trong lúc nhất thời tò mò quan sát Tiêu Thời.

Tiêu Thời ngồi xuống bên cạnh Phan Văn Thiệu, hỏi y: "Buổi tối có rảnh không?"

Phan Văn Thiệu ngẩn người, tối ngày hôm qua rõ ràng hai người bọn họ không nói gì nhiều, mà lúc đó y cũng đã từ chối, không nghĩ tới bây giờ Tiêu Thời lại chủ động tìm y. Y bắt đầu có chút không rõ, Tiêu Thời rốt cuộc có ý gì.

Thấy Phan Văn Thiệu không trả lời, giọng nói Tiêu Thời có chút tiếc nuối, "Không rảnh à?"

Phan Văn Thiệu liếc mắt nhìn Tiểu Lâm, Tiểu Lâm cũng đang nhìn Phan Văn Thiệu.

Trong lòng y cân nhắc, tự nhận thấy sự cân nhắc này có chút dư thừa, mặc dù họ quen biết, nhưng phân lượng Tiêu Thời trong lòng Phan Văn Thiệu lại lớn hơn rất nhiều.

Nhưng trước khi đồng ý, y liền tiến lên thì thầm vào tai hắn: "Tối hôm qua, tôi đã nói rõ với cậu, cậu chủ động hẹn tôi có suy nghĩ kỹ chưa?"

Y nghĩ Tiêu Thời sẽ từ chối, dù thế cũng chẳng sao, nếu không định làm đến bước cuối cùng thì thôi.

Không ngờ Tiêu Đơi lại gật đầu đồng ý.

Lúc này Phan Văn Thiệu vô cùng ngạc nhiên, y nhìn về phía Tiêu Thời, hỏi lại: "Cậu định làm thật?"

Tiêu Thời nói: "Ừ."

Phan Văn Thiệu nghe hắn trả lời dứt khoát như thế, ngược lại cảm thấy Tiêu Thời có gì đó rất mờ ám, y chần chờ một lúc, chụp lấy bả vai Tiêu Thời nói: "Có lái xe không? Mau đi đi."

Tiêu Thời lên tiếng: "Có."

Lúc đứng dậy, Phan Văn Thiệu mới nhớ tới Tiểu Lâm vẫn đang ngồi bên cạnh, lúc này đang mất hứng nhìn y. Phan Văn Thiệu móc 100 trong ví nhét vào tay hắn "Tối nay coi như tôi mời cậu uống rượu."

Tiểu Lâm lập tức vui vẻ, nhận tiền nói: "Cám ơn Phan thiếu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!