Phan Văn Thiệu cùng Tiêu Thời duy trì loại quan hệ này, bọn họ vẫn chung đụng với nhau, nhưng không làm đến bước cuối cùng.
Bởi vì cảm mạo chưa khỏi, Phan Văn Thiệu ở lại nhà Tiêu Thời mấy ngày, cho đến khi khỏi hẳn mới về nhà. Mấy ngày nay y lười về nhà lấy quần áo nên mặc tạm quần áo của Tiêu Thời.
Trên đường đi có ghé qua chỗ Lăng Dịch một lần, nguyên nhân chính là trả tiền mua đất mộ cho Lăng Dịch.
Lăng Dịch nhìn thấy y hơi kinh ngạc, hỏi: "Sao vậy?"
Phan Văn Thiệu không hiểu, "Cái gì sao vậy?"
Lăng Dịch nói: "Tôi nghĩ cậu bị đả kích nặng."
Phan Văn Thiệu nhìn hình ảnh mình phản chiếu trên cửa sổ thủy tinh, bây giờ y mặc quần áo của Tiêu Thời nên có chút không giống chính y.
Ngay sau đó, y lại nghe Lăng Dịch hỏi y: "Biết yêu rồi à?"
Phan Văn Thiệu đang ngồi chống tay lên má, lúc này không nhịn được ngồi thẳng dậy nói: "Vớ vẩn."
Lăng Dịch cười cười, đưa điếu thuốc cho y.
Phan Văn Thiệu châm điếu thuốc xong thì lại nghe Lăng Dịch hỏi: "Cậu với Tiêu Thời thế nào rồi?"
"Vẫn vậy thôi" Phan Văn Thiệu hít một hơi, nhả khói, lại thở dài, nói "Hắn không chịu để tôi làm."
Lăng Dịch nghe vậy có chút kinh ngạc: "Đã vậy cậu còn phí tâm tư trên người hắn?"
Phan Văn Thiệu cười nhạt "Ai bảo tôi nhìn trúng hắn?"
Lăng Dịch nói: "Hắn không chịu cho cậu làm, thì cậu để hắn làm đi."
Phan Văn Thiệu lạnh mặt nhìn anh "Đùa nhau à."
Lăng Dịch: "Tôi nghiêm túc."
Phan Văn Thiệu hỏi anh: "Nếu Lăng Húc đòi ở phía trên, cậu có chịu không?"
Lăng Dịch nghe vậy, nghiêm túc nói: "Tôi chấp nhận."
Phan Văn Thiệu không nghĩ anh lại trả lời dễ dàng đến thế, cổ họng tự nhiên thấy tắc nghẹn, một lúc sau mới nói: "Bớt khoác lác đi."
Lăng Dịch nói với y: "Nếu em ấy có ý đó thì tôi phải vui mới đúng, nếu em ấy hoàn toàn không có hứng thú với tôi, thì tôi phải tỉnh lại trong giấc mơ bao nhiêu năm rồi."
Phan Văn Thiệu khẽ búng tàn thuốc vào gạt tàn, ngước mắt nhìn Lăng Dịch "Vậy cậu ấy và cậu đã thảo luận vấn đề này chưa?"
Lăng Dịch khẽ mỉm cười "Không có, em ấy rất hài lòng hiện tại."
Phan Văn Thiệu dùng ánh mắt hoài nghi nhìn anh "Ý là Tiêu Thời đang bất mãn với kỹ thuật của tôi? Hắn thử còn chưa thử qua thì làm sao biết được?"
Lăng Dịch nói cho y biết: "Vậy sao cậu không thử đi, vừa mới bắt đầu đã muốn ở trên rồi?"
Phan Văn Thiệu xem thường nhìn anh, cuối cùng trả lời một câu: "Nói nhảm."
Ngày đó, sau khi rời khỏi chỗ Lăng Dịch, y cũng chưa quay lại chỗ Tiêu Thời.
Về đến nhà, tắm xong, cứ để thân thể xích lõa đứng trước tủ quần áo, y muốn tìm một bộ mặc ra ngoài, nhưng tự nhiên lại thấy quần áo không thuận mắt chút nào.
Quần áo của Tiêu Thời y vừa thay ra, đang định tắm xong đi trả cho Tiêu Thời.
Cuối cùng không biết chọn bộ nào, đành lấy áo ngủ ra mặc, nằm trên giường nghịch điện thoại di động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!