Chương 5: (Vô Đề)

Edit: Đầm♥Cơ Xế chiều đi trên đường đi đón Thiên Thiên tan học, Lăng Húc tiện đường đến ngân hàng một chuyến, nhét thẻ ATM vào máy.

Quả nhiên cậu nghĩ không sai, mật mã của thẻ đích thật là sinh nhật của Thiên Thiên. Số dư trong thẻ còn nhiều hơn cậu nghĩ, bởi vì trong đó có gần tới hai vạn đồng tiền.

"Nhiều như vậy?" Lăng Húc đứng ở phía trước máy ATM, nuốt một ngụm nước bọt, cậu cho rằng nhiều nhất cũng chỉ có một, hai ngàn.

Nếu như vậy thì không cần quá khách khí, Lăng Húc rút một lần cả ngàn đồng bỏ vào túi áo của mình.

Ngày hôm sau xin nghỉ, sáng không cần thức dậy làm chuẩn bị, Lăng Húc ngủ một mạch tới sáng, vươn tay đẩy Thiên Thiên, "Đứng lên đi học."

Thiên Thiên xoa ánh mắt nói: "Thứ bảy, không đi học."

Lăng Húc lập tức sửng sốt, "Không đi học?"

Cậu vốn tính như thường ngày, đưa Thiên Thiên đi nhà trẻ trước, sau đó tới xem lễ khai trương của khu thương mại Duyệt Cấu thử có thể gặp được ca ca hay không. Nhưng Thiên Thiên nói không đi học, vậy cậu phải ném Thiên Thiên ở đâu để đi đây?

Thằng nhóc ngủ không đủ, xoay người còn muốn tiếp tục ngủ.

Lăng Húc rời khỏi giường, do dự không biết có thể giao Thiên Thiên cho bà chủ trông giúp cậu một ngày hay không. Nhưng đi ra ngoài tiệm bánh ngọt phát hiện bà chủ còn chưa tới, không phải ngày nào bà chủ cũng sẽ tới đây, không có cách nào, chỉ có thể trở về kêu Thiên Thiên rời giường, tính toán mang Thiên Thiên cùng đi.

Thiên Thiên không ngủ đủ giấc, lười biếng không nghĩ nhúc nhích.

Lăng Húc thúc giục nó, "Nhanh lên nhanh lên, " động thủ kéo nó dậy.

Đánh răng rửa mặt, sau đó thay đổi quần áo, Lăng Húc lôi kéo Thiên Thiên ra cửa.

Mua bánh rán trứng ở quán hàng rong bên đường làm điểm tâm, vừa đi vừa ăn, trung tâm mua sắm Duyệt Cấu cách nơi này rất xa, Lăng Húc không tính gọi xe mà mang theo Thiên Thiên ngồi xe bus.

Hơn nữa lễ khai trương cụ thể bắt đầu vào thời gian nào cậu cũng không tra được, không biết Lăng Dịch có khả năng xuất hiện ở phân đoạn nào.

Cuối tuần trên xe bus vẫn đầy ấp người, Thiên Thiên phải dùng hai bàn tay để cầm bánh của nó, Lăng Húc đành phải dời một bàn tay vòng lấy lan can trước mặt giữ lấy áo Thiên Thiên, không để nó ngã. Đồng thời còn phải lấy một bàn tay cầm bánh của chính mình.

Lăng Húc đột nhiên cảm thấy làm ba ba thật rất không dễ dàng.

Từ lúc lên ô tô Thiên Thiên luôn luôn lúc ẩn lúc hiện, nhiều lần suýt nữa ngã lên đùi người trước mặt.

Thật vất vả ăn xong, Lăng Húc ngồi xổm xuống dùng khăn tay giúp nó lau miệng, lung tung xoa hai cái, nói rằng: "Có thể. Tự mình đứng vững."

Vì thế Thiên Thiên lựa chọn ôm lấy chân cậu.

Tới trung tâm mua sắm Duyệt Cấu đã kinh sắp mười giờ rưỡi.

Bởi vì mới mở nên trung tâm giảm giá trên diện rộng, cho nên hôm nay người đến đây mua sắm vô cùng đông. Lại là thời điểm mùa hè nóng nhất, Lăng Húc chẳng cảm giác được một xíu hơi điều hòa nào.

Người lui tới chung quanh rất nhiều, cậu sợ Thiên Thiên bị lạc, vì thế vươn ra một bàn tay về phía Thiên Thiên.

Bản thân Thiên Thiên cũng sợ bị lạc, vội vàng nắm chắc tay Lăng Húc.

Phía trước trung tâm mua sắm là một quảng trường rất lớn, trong quảng trường có một bể phun nước, lúc này đang phun hơi nước mát mẻ.

Chung quanh quảng trường làm công tác xanh hoá vô cùng xinh đẹp, bày không ít băng ghế dài để người đi đường nghỉ ngơi.

Lăng Húc dắt Thiên Thiên tay, nhìn hai chữ "Duyệt Cấu" to treo phía trước tòa nhà, đột nhiên trong lòng có chút tư vị nói không nên lời.

Nếu như ba ba của cậu đã qua đời nhiều năm, vậy Duyệt Cấu có thể phát triển đến hiện tại, hẳn là do công lao của ca ca đi?

Năm nay Lăng Húc hai mươi bảy tuổi, so với lần đầu cậu soi gương cho rằng đã qua năm, sáu năm còn phải lâu hơn một ít, đã mười năm rồi.

Lúc cậu vừa mới biết mình hai mươi bảy tuổi còn có chút bị dọa, bởi vì cậu cảm thấy mình rất già, thế mà đã sắp ba mươi tuổi. Đối với một học sinh trung học mười bảy tuổi mà nói, đàn ông ba mươi tuổi đã có thể gọi một tiếng chú.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!