Chương 47: (Vô Đề)

Có thể không chút khách khí mà nói, đây là nụ hôn đầu tiên của Lăng Húc, được rồi, trong phạm vi ký ức của cậu.

Có lẽ trong đó có rượu phát huy tác dụng, cậu đi đứng như nhũn ra, cảm giác được Lăng Dịch vươn tay nâng mông cậu cậu mới không ngã xuống.

Hôn môi tốt đẹp như khiến đầu óc cậu bay ra vô số bong bóng màu sắc rực rỡ, cậu bắt đầu khát cầu càng nhiều, phát huy kỹ xảo thân thiếu bần cùng đến đáng thương trong trí nhớ, bắt đầu hôn lung tung lên mặt Lăng Dịch. Cậu cắn cằm Lăng Dịch, vươn tay lôi kéo quần áo của anh.

Lăng Dịch lại cảm thấy nơi này không phải nơi thích hợp, bởi vì có lẽ Thiên Thiên còn chưa ngủ, dưới thân là bàn cũng chưa hẳn vững chắc.

"Lăng Húc, Lăng Húc, " Lăng Dịch vừa nhỏ giọng hô tên của cậu, vừa vươn tay bắt lấy cổ áo cậu muốn kéo cậu ra.

Nhưng Lăng Húc lại không thuận theo, có chút không kiên nhẫn nói: "Đừng dong dài!" Sau đó muốn đẩy ngã Lăng Dịch lên bàn.

May mắn hai tay Lăng Dịch chống ở trên mặt bàn, anh nhìn Lăng Húc có chút không khống chế được, bất đắc dĩ đành phải ôm cổ Lăng Húc đứng lên, tha cậu vào trong phòng.

Lăng Húc còn giãy dụa, kêu: "Buông!"

Lăng Dịch vội vàng che miệng của cậu: "Đánh thức Thiên Thiên giờ!"

Nửa tha nửa ôm mang Lăng Húc trở về phòng, Lăng Dịch vừa mới khóa cửa thì đã bị Lăng Húc mạnh mẽ ấn lên giường.

Lăng Húc vì muốn áp chế Lăng Dịch ở trên giường mà nhấc chân khóa ngồi ở trên người anh, tay phải nắm cằm của anh, nói: "Lăng Dịch, anh nhìn em này."

Lăng Dịch có chút bất đắc dĩ, ngửa đầu nhìn cậu.

Lăng Húc hỏi: "Anh nói anh có thích em không?"

Lăng Dịch không nói gì.

Lăng Húc giơ tay trái lên, làm bộ muốn đánh anh, "Anh liền yêu ôm lấy ta ngoạn, đối xử tối với em rồi lại không để ý tới em!"

Lăng Dịch nhìn thoáng qua cái tay cậu nâng lên, ánh mắt có chút sắc bén.

Lăng Húc lập tức mềm nhũn, rũ tay xuống cong thắt lưng cọ mặt lên người Lăng Dịch, "Anh~, đừng như vậy, anh đi chơi với bọn họ luôn không mang theo em."

Lăng Dịch cảm thấy ký ức của cậu đại khái đã hỗn loạn, giơ tay lên vuốt tóc của cậu, Lăng Dịch nói: "Em uống say, chờ em tỉnh táo rồi nói sau."

Lăng Húc say thành dạng này, Lăng Dịch không cho là mình còn cần truy vấn tiếp, anh sợ hãi bây giờ Lăng Húc nói nhiều hơn nữa, ngày mai tỉnh dậy cái gì cũng không nhớ rõ, sau đó trốn thoát khỏi anh.

Lăng Dịch nghĩ chính mình hẳn là bị vây trong trạng thái rắn cắn một lần.

Lăng Húc ngẩng đầu nhìn Lăng Dịch: "Em không say, em biết em muốn làm cái gì."

Lăng Dịch nắm bắt mặt của cậu, "Vậy em muốn làm cái gì?"

Lăng Húc để sát vào bên tai anh, dùng khí âm nói: "Cưỡng gian anh."

Lăng Dịch tĩnh vài giây, đột nhiên dùng sức bắt lấy cánh tay Lăng Húc xoay người đặt cậu ở dưới thân, không tiếp tục vô nghĩa với cậu mà kéo quần áo của cậu lên, hôn môi ngực cậu.

Lăng Húc phát ra tiếng hừ nhẹ khó nhịn, ngón tay cắm vào trong tóc Lăng Dịch.

Lăng Dịch hôn trượt xuống, đứng ở bụng cậu, ánh mắt hơi dừng lại ở nơi đang xao động giữa hai chân cậu, cuối cùng vẫn vùi đầu xuống.

Đời này Lăng Húc chưa từng thử qua kích thích như vậy, ngón tay cậu kéo tóc Lăng Dịch, kéo đến làm Lăng Dịch đau đớn.

Nhưng Lăng Dịch không đình chỉ động tác, chỉ đưa tay nhẹ nhàng vặn bung ngón tay cậu ra, mười ngón giao nhau, tiếp tục dùng miệng lưỡi thư giải dục vọng của cậu. Đối với Lăng Húc mà nói đây là lần đầu, đối với Lăng Dịch mà nói thì làm sao không phải là mới nếm? nhưng từ ý nghĩa nào đó mà nói, đây cũng là thỏa mãn lòng mình.

Nhưng sau khi Lăng Húc phóng thích, cậu dường như là lập tức ngủ say.

Lăng Dịch ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lăng Húc há miệng ngủ đến thiên hôn địa ám, chỉ có thể giúp cậu cởi áo cùng quần, kéo chăn qua đắp trên người, sau đó chính mình đứng dậy đi buồng vệ sinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!