Lăng Dịch tỏ thái độ ngay từ đầu, kế tiếp không có ai nhắc lại chuyện Lăng Húc, không có người muốn vì chuyện nhỏ này mà đắc tội Lăng Dịch.
Cũng vì vậy, giữa mọi người và Lăng Húc dường như không giao lưu gì, chủ yếu là bởi vì xấu hổ.
Trường hợp này, Lăng Húc thật sự cảm nhận được cái gì gọi là ăn không có khẩu vị, cậu dứt khoát chuyên tâm chăm sóc Thiên Thiên, hỏi Thiên Thiên muốn ăn cái gì cậu kẹp cho nó.
Cá tính Thiên Thiên mẫn cảm, nó có thể cảm giác được người chỗ này đối xử với bọn họ không quá thân mật, lúc Lăng Húc hỏi nó muốn ăn cái gì thì nó đều lắc đầu.
Lăng Húc nói: "Không ăn sao được? Buổi tối về không có đồ ăn khuya đâu."
Lúc này Lăng Dịch mở miệng: "Không muốn ăn thì thôi, đợi lát nữa anh mang hai người đi ăn khuya."
Thiên Thiên vội vàng gật gật đầu.
Lúc này, dì út của Lăng Dịch mở miệng hỏi Lăng Húc: "Tiểu Húc, đây là con trai của cháu sao?"
Thật ra trước kia dì út và Lăng Húc vô cùng thân mật, Lăng Húc nghe được cô mở miệng hỏi mình, đáp: "Là con trai cháu."
"Lớn như vậy a…" Dì út không khỏi có chút cảm khái.
Lăng Húc đưa tay sờ đầu Thiên Thiên một chút.
Dì út hỏi: "Vợ cháu đâu?"
Lăng Húc nói: "Ly hôn."
Dì út nghe vậy than nhẹ một tiếng, "Cháu cũng không dễ dàng."
Lăng Húc nghĩ quả thật không dễ dàng, cho đến bây giờ cậu và Thiên Thiên vẫn luôn thực vất vả. Vừa mới mất đi ký ức, bản thân cậu luôn cảm thấy sắp chịu không nổi, không ngờ lúc ấy cắn răng nhịn xuống, bây giờ nghĩ lại thì cảm thấy không có gì.
Tiềm lực của con người quả nhiên là vô cùng.
Hiện giờ chợt nghe người từng là thân nhân yêu thương cậu nói cậu không dễ dàng, Lăng Húc nhiều ít có chút bị chạm đến tâm sự, cố gắng cười cười, không biết nên nói cái gì.
Dì út lại hỏi cậu: "Vậy bây giờ cháu ở đâu?"
Lăng Húc nói: "Ở chung với anh cháu."
Dì út có chút kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ, nhưng cô sợ nói nhiều sẽ chọc Lăng Dịch không vui liền không tiếp tục truy vấn. Lúc này con trai của cô nói chuyện dời đi lực chú ý, cuộc đối thoại với Lăng Húc liền gián đoạn như vậy.
Một bữa cơm ăn không có tư vị.
Sau Lăng Húc đi vệ sinh, ngẫu nhiên nghe chú cả và chú hai ở bên ngoài nhà vệ sinh hút thuốc nói chuyện phiếm, lúc ấy bọn họ không chú ý Lăng Húc ở đây.
Lăng Húc nghe được chú hai nói: "Lăng Dịch thật nhớ tình cũ a, còn thu lưu đứa em mẹ kế kia, sao không thấy nó quan tâm thân thích chúng ta như vậy chứ."
Chú cả âm dương quái khí cười hai tiếng, "Người ta là anh em, chú tính là cái gì?"
Chú hai nói: "Tôi là chú ruột của nó, đây còn không phải là là anh em ruột đâu!"
Hai người lại nói vài câu nhàn thoại, nói tới đây lại tán gẫu chuyện năm đó lúc bọn họ vừa mới nghe được thân thế thật của Lăng Húc, Lăng Húc không muốn nghe tiếp, xoay người rời khỏi.
Đêm hôm đó trở về, Lăng Dịch quả nhiên mang Lăng Húc cùng Thiên Thiên đi ra ngoài ăn một bữa ăn khuya.
Bọn họ đi bộ, về tiểu khu phải đi gần hai mươi phút, Thiên Thiên có chút hưng phấn, dắt tay Lăng Húc sôi nổi cả đoạn đường.
Vừa tản bộ, Lăng Dịch vừa hỏi Lăng Húc: "Hôm nay tâm tình không tốt?"
Lăng Húc tùy ý dắt tay Thiên Thiên lay trái lay phải: "Cũng không có gì, dù sao bọn họ cũng như vậy, trước kia đã không thích Chung Vĩ Giang."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!