Chương 43: (Vô Đề)

Yêu đương thời kỳ trưởng thành luôn làm người ta ngọt ngào mà buồn rầu.

Lăng Húc dùng thìa quấy socola nóng, kế tiếp phải rót vào khuôn đúc định hình. Ánh mắt của cậu nhìn có vẻ tâm sự nặng nề, nhíu mày một hồi lâu, đột nhiên lại cúi đầu cười ngây ngô một chút, không biết suy nghĩ cái gì.

Lưu Đồng vẫn luôn chú ý cậu, lúc nhìn thấy cậu cầm lấy thìa muốn liếm liền lớn tiếng nhắc nhở: "Này, tỉnh tỉnh!"

Lăng Húc tỉnh táo lại, thầm nghĩ nguy hiểm thật, vội vàng đặt thìa trở về.

Đặng Thịnh đi tới tiếp nhận việc của cậu đang làm, để cậu đi lấy bánh sừng trâu trong lò nướng ra, đồng thời hỏi: "Nghĩ cái gì vậy?"

Lăng Húc còn chưa nói, Lưu Đồng đã dành nói trước: "Anh không hiểu tâm sự của người trẻ tuổi đâu."

Đặng Thịnh nghe vậy, cười hì hì hai tiếng.

Hôm nay trung tâm huấn luyện chưa gọi điện thoại cho Lăng Húc, đại khái ngập nước tổn thất có chút thảm trọng, một hai ngày không đủ để khôi phục lại.

Trước khi tan tầm Lăng Húc có chút bối rối, có chút không dám về nhà đối mặt với Lăng Dịch.

Nhưng đêm nay không đi học, cậu lại không có nơi khác để đi, hơn nữa Thiên Thiên khẳng định sẽ rất muốn cậu.

Càng nghĩ, Lăng Húc làm quyết định, cậu gọi điện cho Lăng Dịch, nói cho Lăng Dịch đêm nay cậu mang Thiên Thiên đi ra ngoài ăn cơm, tối nay trở về.

Kết quả Lăng Dịch đáp lại cậu một từ "Ừ", điện thoại liền ngắt.

Phải biết trước khi Lăng Húc gọi điện thoại thì bản thân phải hít sâu chuẩn bị tâm lý một hồi lâu, Lăng Dịch có lệ cậu như vậy, Lăng Húc chỉ có thể ngắt điện thoại thật mạnh để tỏ vẻ mình phẫn nộ.

Tan làm, Lăng Húc đi đón Thiên Thiên tan học.

Thật lâu rồi cậu chưa gặp bạn nhỏ Quan An Dung, xa xa nhìn thấy nó đã muốn chào hỏi, kết quả Quan An Dung vốn không lại đây, kéo vạt áo Thiên Thiên một chút liền bỏ chạy.

Thiên Thiên thiếu chút nữa bị nó kéo đến ngã trên mặt đất.

Lăng Húc vén tay áo lên, nhìn ba mẹ Quan An Dung không có ở đây liền lớn tiếng nói: "Đánh giờ đó!"

Thiên Thiên không có tâm tình phản ứng nó, vui vẻ chạy tới dắt tay Lăng Húc: "Ba, chúng ta về nhà!"

Lăng Húc lôi kéo nó đi ra ngoài, vừa đi vừa nói chuyện: "Không trở về nhà, ba mang con đi ra ngoài ăn cơm được không?"

"Hả?" Thiên Thiên ngẩng đầu lên, "Bác đi không?"

Lăng Húc có chút ăn dấm: "Bác không đi, con muốn ba hay là muốn bác hả?"

Thiên Thiên do dự một chút, cuối cùng nói: "Muốn ba."

Lúc này Lăng Húc mới vui vẻ, đi đến bên xe đạp điện bế nó ngồi lên, lại đội mũ cho nó, "Ngồi yên, đừng bị người trộm đi đó."

Thiên Thiên có chút giật mình, "Có người trộm sao?"

Lăng Húc ngồi lên, khởi động xe đạp điện đồng thời nói: "Đương nhiên, chờ lúc đèn đỏ sẽ có người ôm con đi."

Thiên Thiên nghe vậy, vội vàng ôm chặt thắt lưng Lăng Húc, sau đó dọc theo đường đi đề phòng tất cả người đi đường cùng xe tới gần bọn họ.

Lăng Húc mang Thiên Thiên đi ăn cơm chiều.

Cậu biết gần trung tâm mua sắp Lăng Dịch mở có một khu vui chơi trẻ em, nếu đưa Thiên Thiên đi chơi thì nó có thể vô cùng vui vẻ chơi một hai giờ.

Ăn cơm xong, Lăng Húc liền mang theo Thiên Thiên đi khu vui chơi trẻ em, Thiên Thiên đi vào cùng chơi với các bạn nhỏ, cậu thì ngồi ở cửa, cách tấm rào chắn thủy tinh nhìn Thiên Thiên chơi.

Lúc này thật ra Lăng Húc có chút trống rỗng, cậu không hề suy nghĩ cái gì, chỉ nghĩ chờ một chút nữa mang Thiên Thiên cùng trở về, không cần giao lưu quá nhiều với Lăng Dịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!