Tiêu Thời mua hơn mười cái bánh ngọt nhỏ, xách ba bốn gói to đi ra.
Nhìn thấy Lăng Húc, hắn khách khí gật gật đầu tỏ vẻ chào, sau đó kéo cửa phó điều khiển ngồi vào.
Phan Văn Thiệu còn đang khuyên bảo Lăng Húc: "Nhanh lên, lên xe."
Cuối cùng Lăng Húc cắn răng một cái, nói: "Chờ tôi."
Lúc này vốn cậu có thể tan làm, trở vào bên trong chào hỏi một tiếng rồi thu dọn đồ đạc đi ra, kéo cửa xe phía sau xe Phan Văn Thiệu ngồi vào.
Tâm tình Phan Văn Thiệu thật tốt: "Báo cáo trưởng quan, chuẩn bị cất cánh!" Cười khỏi động ô tô.
Lăng Húc ngồi ở phía sau, đột nhiên có chút thấp thỏm bất an, chờ đến khi Phan Văn Thiệu lái xe rời khỏi ngã tư đường, cậu mới hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy?"
Phan Văn Thiệu đáp: "Ai nha, sợ sao? Cũng không bán cậu, đừng sợ."
Lăng Húc cảm thấy nói chuyện với y thật là lao lực, vì thế quyết định tạm thời ngậm miệng, nhìn trái nhìn phải, xác định chiếc xe này nhất định là của Phan Văn Thiệu, bởi vì cậu nhìn thấy phía sau chỗ ngồi đều là gấu bông. Vươn tay cầm một con gấu bông ôm vào trong ngực, Lăng Húc ngửi thấy được mùi nước hoa thoang thoảng.
Cậu cảm thấy trước kia mình không phát hiện Phan Văn Thiệu thích đàn ông, thật sự là mắt mù.
Nhưng bây giờ nhớ tới, lúc còn đi học Phan Văn Thiệu không phải như thế, khi đó y là một thanh niên dung mạo thanh tú thân hình cao gầy, thích mặc quần áo màu trắng, thực yêu sạch sẽ, được rồi, nhiều ít vẫn có chút thanh tú quá mức.
Lăng Húc còn có rất nhiều lời muốn hỏi Phan Văn Thiệu, hai người bọn họ không tính là rất quen thuộc, ít nhất cũng không xa lạ, nhưng bên người Phan Văn Thiệu còn ngồi một cái Tiêu Thời, cậu không tiện mở miệng, dù sao vấn đề cậu muốn hỏi có liên quan đến Tiêu Thời này.
Bởi vì cậu không mở miệng hỏi Phan Văn Thiệu đi chỗ nào, cho nên đến khi Phan Văn Thiệu ngừng xe mới phát hiện bọn họ cư nhiên dừng ở cửa lớn của cô nhi viện.
Tiêu Thời đè xuống cửa sổ xe nói vài câu với bảo vệ, bảo vệ mới mở cửa lớn cho bọn họ đi vào.
Lái xe đi vào rồi dừng xe, Tiêu Thời mở cửa xe đi xuống.
Lăng Húc nhìn thấy Phan Văn Thiệu không hề động, hỏi: "Không đi xuống sao?"
Phan Văn Thiệu đốt một điếu thuốc, nói: "Đi xuống làm gì? Cậu ta đi thăm em của cậu ta, chúng ta ở chỗ này chờ một chút là được." Nói xong, y hỏi Lăng Húc: "Hút thuốc không?"
Lăng Húc nhìn điếu thuốc y kẹp ở trong tay chính là thuốc của nữ sĩ, vì thế đáp: "Thôi, không cần."
Nhưng vẫn nhịn không được tò mò, một lát sau Lăng Húc hỏi: "Em của trợ lý Tiêu sao lại ở chỗ này?"
Phan Văn Thiệu liếc cậu qua kính, cho cậu một ánh mắt "cậu ngốc à", nói: "Không thấy cậu ta mua nhiều bánh ngọt như vậy sao? Cậu ta có mười mấy em trai em gái ở trong này, cậu nói xem?"
Lúc này Lăng Húc mới kịp phản ứng, đại khái Tiêu Thời lớn lên ở cô nhi viện này, nói cách khác hắn là một cô nhi?
Lăng Húc cảm thấy không tiện tiếp tục hỏi thăm, vì thế sửa đề tài: "Tôi cho rằng sẽ trực tiếp đi uống rượu chứ."
"Mới mấy giờ?" Phan Văn Thiệu nhìn thoáng qua đồng hồ, Lăng Húc chú ý tới mặt đồng hồ của y đều là nạm kim cương hột xoàng lấp lánh.
Lăng Húc nhịn không được nói: "Anh Văn, khẩu vị của anh biến thành kỳ quái như vậy từ lúc nào? trước kia anh đâu có như vậy."
Phan Văn Thiệu trả lời một câu: "Liên quan cái rắm gì tới cậu!"
Được rồi, trong lòng Lăng Húc nghĩ, lại là liên quan cái rắm gì tới cậu, chuyện toàn thế giới này đều là liên quan cái rắm gì tới cậu, vậy mà bản thân cậu còn thích bon chen vào việc của người khác.
Đợi một hồi lâu, lúc Phan Văn Thiệu hút xong điếu thuốc thứ hai thì Tiêu Thời đi ra, hắn vừa lên xe Phan Văn Thiệu liền nói: "Đi, xuất phát!"
Lúc Phan Văn Thiệu khởi động ô tô thì Lăng Húc lại thấp thỏm bất an một lần nữa.
Cậu hơi hơi đoán được nơi Phan Văn Thiệu nói muốn đi uống rượu có dạng gì, chuyện Phan Văn Thiệu cùng Tiêu Thời cậu cũng có thể xác định, nhưng liên quan gì đến chuyện Lăng Dịch? Phan Văn Thiệu nói muốn dẫn cậu đi xem người Lăng Dịch thích, Lăng Dịch thích dạng người gì? Cậu hoàn toàn vô pháp tưởng tượng, vì người kia mà Lăng Dịch không tiếp nhận Lưu Hiểu Lộ sao?
Nhưng Lăng Húc lại cảm thấy lời Phan Văn Thiệu nói không thể tin, bởi vì cậu và Lăng Dịch sớm chiều ở chung, thật sự nhìn không ra Lăng Dịch có người mình thích. Nghĩ đến đây, Lăng Húc nhớ tới cái ôm chầm của Lăng Dịch tối hôm qua, không khỏi cúi đầu, mặt có chút nóng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!