Chương 35: (Vô Đề)

Edit: Đầm♥Cơ Lúc mới vừa ngã Lăng Húc cảm thấy mình bị thương rất nặng, nhưng ngủ một giấc dậy, cậu phát hiện có vẻ không khó chịu lắm, ít nhất xương cốt khẳng định không bị thương tổn.

Buổi sáng thức dậy vào đứng trước gương trong buồng vệ sinh, thân trên trần trụi soi gương, nghiêng người còn có thể nhìn thấy trên lưng có một mảng bầm tím, nhưng lúc quay lại chính diện, Lăng Húc không khỏi vừa lòng mà vỗ bụng một chút, xoa bóp cơ bụng xinh đẹp của chính mình.

Buổi sáng đến tiệm bánh ngọt, hai thợ làm bánh nghe nói thắt lưng cậu bị thương đều đùa cậu, Lưu Đồng nói: "Còn chưa kết hôn mà thắt lưng đã không được."

Một cái thợ khác – Đặng Thịnh đáp: "Người ta đã có con rồi, sợ cái gì?"

Lưu Đồng lấy cái máy đánh trứng, đội khẩu trang còn mơ hồ không rõ nói: "Cưới vợ không phải chỉ vì sinh con trai."

Trước kia Lăng Húc còn đi học nói đùa với bạn cùng lứa tuổi là một chuyện, bị trưởng bối lấy đùa lại là một chuyện khác, cậu cảm thấy xấu hổ phát hoảng, chôn đầu vào khay bánh bỏ anh đào lên.

Bởi vì không dám cong thắt lưng, đứng thẳng tắp trong chốc lát Lăng Húc đã cảm thấy mệt, tranh thủ đi ra ngoài ngồi một chút.

Hôm nay vừa khéo bà chủ lại đây, buổi sáng lúc ít khách, cô cùng cô bé thu ngân cùng lật xem một quyển tạp chí.

Nhìn thấy Lăng Húc đi ra, cô bé thu ngân phản ứng rất lớn, hô: "Anh Lăng, mau đến xem đây không phải là anh của anh sao?"

Cô gặp qua Lăng Dịch mấy lần, ấn tượng khắc sâu.

Lăng Húc áp sát vào nhìn, nhìn thấy là trên tạp chí có ảnh của Lăng Dịch, "Sao lại là tạp chí thời thượng?" Lăng Húc cảm thấy rất kỳ quái.

Cô bé thu ngân nói: "Cao phú soái, Vương lão ngũ kim cương, sao không thể lên tạp chí thời thượng?"

Ngón tay Lăng Húc bắn cái ảnh của Lăng Dịch trên tạp chí: "Anh của tôi thật đẹp trai."

Bà chủ đang ngậm kẹo que thì đột nhiên hỏi cậu: "Anh cậu có bạn gái chưa?"

Lăng Húc sửng sốt, lắc đầu: "Không có, gì vậy?"

Bà chủ nói: "Tôi giới thiệu bạn gái cho cậu ta."

Lăng Húc híp mắt nhìn cô.

Bà chủ trừng cậu một cái, "Biểu cảm của cậu như vậy là sao?"

Lăng Húc còn chưa nói, cô bé thu ngân đã cướp lời: "Bà chủ, anh ấy chướng mắt chị giới thiệu đó."

Bà chủ vỗ quầy, "Cháu gái của tôi, năm nay hai mươi lăm, là cô giáo dạy nhạc trường trung học, lớn lên dễ nhìn, vừa trắng vừa gầy, chướng mắt? !"

Lăng Húc vội nói: "Đừng làm rộn, gần đây đang có người đẹp bạch phú mỹ đang theo đuổi anh của tôi."

Bà chủ không phục, "Cháu gái tôi nói không chừng còn đẹp hơn cô ta."

Lăng Húc nói: "Xinh đẹp là một chuyện, người ta còn có tiền, sản nghiệp trong nhà không thua anh của tôi, hai người lại cùng lớn lên từ nhỏ, tôi cảm thấy nói không chừng anh tôi sẽ đồng ý."

Bà chủ nghe vậy chậc một tiếng, "Vậy thì không có cách nào, " trong giọng mang theo chút tiếc nuối.

Lăng Húc nói với cô: "Hay là chị giới thiệu cho tôi đi?"

"Cậu á?" Bà chủ đánh giá cậu, "Cô hàng xóm của tôi, năm nay hai mươi chín, ly hôn một lần, người nhìn không tồi, làm thu ngân ở siêu thị, thế nào?"

Vẻ mặt Lăng Húc có chút oán niệm, "Sao đến tôi lại giảm cấp bậc lớn như vậy?"

Bà chủ nói: "Cậu có một đứa con trai lớn như vậy, không xe không phòng, ình là hương bánh trái gì chắc? Tôi còn chưa hỏi ý cô gái kia, nói không chừng người ta chướng mắt ngươi!"

Lăng Húc bĩu môi.

Lúc này xe Lăng Dịch đã đến cửa tiệm bánh ngọt, Lăng Húc vội vàng chạy đi ra ngoài đón con trai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!