Edit: Đầm♥Cơ Buổi chiều trở về, Lăng Dịch cùng Lăng Húc ngồi ở ban công nói chuyện.
Lăng Dịch hỏi cậu: "Tiễn mẹ em rồi?"
Lăng Húc ngậm thuốc gật gật đầu.
Bởi vì trong nhà có trẻ con, hai anh em hút thuốc đều đến ban công. Nhưng may mắn nghiện thuốc lá không nặng, chỉ mỗi khi Lăng Húc nhìn thấy Lăng Dịch đi ra hút thuốc mới có chút tâm ngứa, nhịn không được đi theo cọ một điếu.
Bây giờ cậu ngồi xổm trên ghế ngoài ban công, vừa nói chuyện với Lăng Dịch, vừa chậm rãi hưởng thụ điếu thuốc.
"Thế nào?" Lăng Dịch hỏi cậu tiếp.
Lăng Húc lắc đầu, "Không thế nào, tùy bà ấy đi, dù sao em không xen vào."
Nói là nói như vậy, Lăng Dịch biết Lăng Húc vẫn sẽ lo lắng, anh nói: "Có gì cần anh giúp thì cứ nói."
Lăng Húc đáp: "Biết."
Buổi tối Lăng Dịch ăn xong cơm chiều nói muốn đi ra ngoài một chuyến.
Lăng Húc rất kỳ quái, đuổi theo anh hỏi: "Đã trễ thế này còn đi đâu?"
Lăng Dịch đứng ở cửa đổi giày, dừng lại nói: "Đi cùng uống rượu với bạn."
Lăng Húc hỏi: "Dạ dày của anh còn chưa tốt hẳn không phải sao?"
Lăng Dịch nhìn cậu, thở dài một hơi: "Em muốn đi cùng sao?"
Lăng Húc cười một chút, cậu quả thật có chút muốn đi cùng.
Lăng Dịch nói: "Em đi Thiên Thiên làm thế nào? Mang Thiên Thiên đi quán bar sao?"
Lăng Húc nghe anh nói như vậy liền biết đêm nay không có khả năng đi theo, có chút thất vọng, phất phất tay với Lăng Dịch: "Đi sớm về sớm."
Lăng Dịch khoát tay chặn lại, "Đi đây."
Anh hẹn Phan Văn Thiệu đi ra gặp mặt. Buổi chiều anh về còn chưa liên lạc với Phan Văn Thiệu, Phan Văn Thiệu đã gọi tới hai cuộc điện thoại, đuổi theo gọi anh buổi tối đi ra ngoài uống rượu.
Anh biết lòng hiếu kỳ của Phan Văn Thiệu đã bùng nổ, sắp áp không được.
Rất nhiều lời Lăng Dịch không có cách nào nói với người khác. Từ nhỏ anh chính là người nội liễm, khi còn bé anh từng nghe dì trộm nói với ba anh, cảm thấy anh thâm trầm, khi đó anh mới lên cấp hai.
Khả năng dù có mẹ kế, nhưng Lăng Dịch vẫn định nghĩa mình là đứa bé trong gia đình mồ côi mẹ như cũ, so với bạn bè cùng tuổi anh càng trưởng thành sớm, cũng càng mẫn cảm.
Điểm này thật ra Thiên Thiên có chút giống anh. Tuy rằng không rõ vì cái gì cho rằng Thiên Thiên lớn lên giống anh, nhưng Lăng Dịch vẫn cảm thấy tính cách Thiên Thiên thực giống anh khi còn bé nhau. Cảnh này khiến anh nhịn không được muốn yêu thương Thiên Thiên nhiều hơn một ít, đồng thời tình cảm đối với Thiên Thiên cũng càng thêm phức tạp.
Mà Phan Văn Thiệu đại khái là người duy nhất có thể để anh bớt một ít cố kỵ nói ra tâm sự của mình, những bí mật dưới đáy lòng khó có thể nói ra.
Bọn họ không có đi gay bar.
Phan Văn Thiệu không để ý, còn Lăng Dịch thì không muốn đi. Bây giờ sự nghiệp của anh càng ngày càng tốt, thường thường xuất hiện trên báo chí tạp chí, thậm chí là tin tức TV bản địa, anh không muốn cho người khác cơ hội để chỉ trỏ anh.
Nơi bọn họ gặp mặt là quán bar địa phương, Phan Văn Thiệu cũng coi như là nửa ông chủ, vào một phòng nhỏ, hai người thanh thanh tĩnh tĩnh.
Phan Văn Thiệu thực hào phóng, vừa thấy được Lăng Dịch liền nói hôm nay y mời khách, thuận tay giúp anh nâng cốc rót rượu.
Lăng Dịch nói: "Sao nào? Vội vã bức tôi say rượu phun chân ngôn?"
Phan Văn Thiệu với tay đắp lên bả vai anh, "Tại sao Lăng Húc lại trở về ? không phải cậu ta đã nói không bao giờ muốn gặp cậu sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!