Edit: Đầm♥Cơ Sau lại mơ mơ màng màng ngủ đi, lúc tỉnh lại trời đã sáng.
Lần này là vì có người gõ cửa Lăng Húc mới bừng tỉnh lại, cậu xoay đầu nhìn Thiên Thiên còn ngủ trong ngực mình, vì thế chính mình từ trên giường đứng lên đi mở cửa.
Ngoài cửa là bà chủ, cô ta quát Lăng Húc: "Cậu không cần đi làm nhưng đứa nhỏ phải đi học, làm cái quỷ gì thế?"
Lăng Húc luống cuống tay chân mà xách Thiên Thiên dậy, rửa mặt đánh răng sau đó thay quần áo.
Lúc đi lên phía trước cửa hàng, nhìn thấy trong quầy đã bày đầy các loại bánh mì cùng bánh ngọt, cậu mới nhớ mình chưa ăn điểm tâm, nhất thời cảm thấy đói bụng.
Lúc chuẩn bị ra cửa, Lăng Húc cầm hai cái bánh mì từ trên quầy, mình cùng Thiên Thiên mỗi người một cái, kết quả làm bà chủ tức giận đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Đi ra khỏi tiệm bánh ngọt, Lăng Húc hỏi Thiên Thiên: "Nhà trẻ đi hướng nào?"
Thiên Thiên không trả lời, chính mình đi lên phía trước.
Lăng Húc đành phải đi theo phía sau nó.
Bạn nhỏ này tại làm mình làm mẩy, Lăng Húc biết, cảm thấy có chút không kiên nhẫn, lại cảm thấy có chút thực xin lỗi nó, giống như thật sự tự trách mình làm mất ba ba của nó vậy.
Nhưng mà ba ba của nó sẽ như thế nào?
Lăng Húc cắn bánh mì, quay đầu nhìn về phía siêu thị Duyệt Cấu đối diện, bước chân bất giác ngừng lại.
Thiên Thiên phát hiện cậu dừng lại, vì thế cũng ngừng lại.
Một lát sau, Lăng Húc phục hồi lại tinh thần, tiến lên hai bước đuổi tới bên cạnh Thiên Thiên, nói: "Sợ đi lạc sao? Đến đây, nắm tay ca ca đi."
Thiên Thiên liếc cậu một cái, nói: "Cháu sợ chú đi lạc, ngu ngốc."
Lăng Húc suýt nữa té ngửa, cậu rõ ràng nhìn thấy vừa rồi cậu bé này trợn mắt xem thường.
Cậu nói: "Tôi là ba ba của nhóc đó!"
"Chú không phải!" Thiên Thiên đột nhiên có chút kích động, "Vừa rồi chính chú cũng nói không phải!"
Lăng Húc bắt cổ tay của nó, "Vậy nhóc nói nhóc từ chỗ nào tới?"
Thiên Thiên dùng sức giãy dụa, lại đá lại đánh cậu, "Chú còn không biết cháu là ai, chú không phải ba ba của cháu, chú trả ba ba lại cho cháu!"
Người đi đường chung quanh đều nhìn về phía bọn họ.
Lăng Húc đột nhiên có chút khẩn trương, hù dọa cậu bé: "Câm miệng, không thì tôi đánh đó!"
Thiên Thiên dứt khoát gào khóc lên.
Lăng Húc nhìn thoáng trái phải, thật sự là không thể tiếp tục ở chỗ này, cậu ôm Thiên Thiên khiêng lên vai, chạy tới góc đường.
Ở một nơi không người, Lăng Húc đặt Thiên Thiên xuống, phát hiện không biết từ lúc nào bắt đầu, nó đã ngừng khóc.
Tuy rằng ánh mắt còn hồng, nước mũi còn chảy một chút, nhưng biểu cảm của Thiên Thiên lại bình tĩnh, nó đang nhìn Lăng Húc, một câu cũng không nói.
Lăng Húc kịp phản ứng, vừa rồi đứa nhỏ này cố ý khóc lớn tiếng trên đường.
Đột nhiên cảm thấy có chút đau đầu, Lăng Húc ngồi xổm xuống, cào tóc lung tung một hồi, vội vàng muốn tìm điếu thuốc để hút.
Thiên Thiên đứng trong chốc lát, nói: "Cháu sắp đến muộn."
Lăng Húc giơ tay lên lau mặt một cái, đứng lên vươn một bàn tay ra, "Đi thôi, đến trường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!