Chương 29: (Vô Đề)

Edit: Đầm♥Cơ Lăng Húc đưa mẹ đến một khách sạn nhỏ gần tiệm bánh ngọt.

Mẹ vốn đề xuất muốn nhìn chỗ cậu ở một chút, bị cậu từ chối, cậu mới không muốn cho bà biết mình bây giờ ở chung với anh trai.

Hôm nay cưỡi xe đạp điện đi đón mẹ, Lăng Húc đi thẳng vào vấn đề nói: "Con đưa mẹ về."

Mẹ sửng sốt một chút, "Mẹ không thể về như vậy."

Lăng Húc bắt đầu lục tìm túi áo, lấy ra ba trăm đồng, bắt lấy tay mẹ vỗ vào lòng bàn tay bà, "Cầm, không cần trả."

"Mẹ không có ý này, " mẹ nắm tiền muốn trả về cho cậu, "Mẹ thật sự là đến vay tiền, chờ ba con làm ăn tốt lên sẽ trả."

"Việc làm ăn của ông ta lúc nào mới có thể tốt? Chờ đến khi ông ta chết thì việc làm ăn có thể tốt hơn sao?"

Mẹ cậu vội nói: "Tiểu Húc, đừng nói như vậy, dù sao ông ấy cũng là ba của con."

Lăng Húc đột nhiên cười lạnh một tiếng, cậu rất ít biểu lộ ra loại cảm xúc này, điều này làm ẹ cậu có chút khẩn trương, cậu giơ tay lên chuyển chuyển vành nón, đội mũ chỉnh tề một ít, ngẩng đầu nhìn bên cạnh.

"Tiểu Húc?" Mẹ nhìn cậu như đang tìm cái gì, có chút nghi hoặc.

Lăng Húc chạy đi một bước, bắt lấy một ông chú trung niên béo ục ịch đang từ cửa khách sạn đi ra, hô: "Ba."

Ông chú bụng lớn quơ quơ, nói: "Cậu kêu ai là ba?"

Lăng Húc lôi kéo ông ta đối mặt với mẹ: "Đây là chồng của mẹ."

Mẹ nhíu mày: "Con nói hưu nói vượn cái gì vậy?"

Lăng Húc buông, nói tiếng xin lỗi với ông chú, ôm bả vai ông ta chuyển cái vòng, để ông ta đi, sau đó nói với mẹ: "Mẹ có biết là cảm giác gì không? Người kia không là ba của tôi, chỉ là người xa lạ mà thôi."

Mẹ nhất thời nghẹn lời, sau một lúc lâu mới lên tiếng: "Nhưng huyết mạch…"

"A ——" Lăng Húc che lỗ tai, "Mẹ thật phiền mẹ thật phiền, đừng nói nữa được không, con sắp nôn đến nơi rồi, huyết mạch cái gì, thật ghê tởm biết không. Có phải muốn tôi róc xương trả cha róc thịt trả mẹ thì các người mới bằng lòng buông tha tôi?"

Ánh mắt mẹ bắt đầu phiếm hồng.

Lăng Húc nói: "Tôi không có tiền, tôi mang Thiên Thiên ở phòng nhỏ sau tiệm bánh ngọt, ngày ngày ăn bánh ngọt dư lại, Thiên Thiên sang năm vào tiểu học tôi còn chưa góp đủ tiền giao học phí cho nó đâu, chỗ nào có tiền ẹ mượn?"

Mẹ nói: "Nhưng mà —— "

"Không có nhưng mà, " Lăng Húc ngắt lời bà, "Lăng Dịch sẽ không ẹ mượn, anh ấy cũng không phải kẻ ngốc, mẹ hại chết ba người ta, lừa người một nhà lâu như vậy, anh ấy có điên mới ẹ vay tiền, đừng có nằm mơ."

"Ba của con —— "

"Ba của tôi đã chết, chồng của mẹ có chết hay không thì không liên quan đến tôi. Không phải còn chưa cùng đường sao? Chờ ông ta chết đến nơi rồi nói sau, có khả năng tôi sẽ đem tiền học phí của Thiên Thiên ượn, để Thiên Thiên về sau đi xin cơm đi."

Lúc này mẹ rốt cục trầm mặc triệt để.

Lăng Húc đi ra ngoài khách sạn, mở khóa xe đạp điện, đạp lên trước cửa chờ mẹ đi ra, nói với bà: "Lên xe, con đưa mẹ đi nhà ga."

Thiên Thiên ngồi ở trong xe Lăng Dịch, luôn luôn nhìn ngoài cửa sổ.

Lăng Dịch vươn tay ra sờ soạng đầu của nó một chút.

Nó quay đầu trở lại đến, có chút kỳ quái hỏi: "Không phải đi tìm ba sao?"

Lăng Dịch ôn hòa hỏi han: "Cháu biết đường?"

Thiên Thiên nói: "Ra cửa hẳn là quẹo trái không phải sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!