Edit: Đầm♥Cơ Mẹ Lăng Húc – Du Phán Phán lúc còn trẻ là một mỹ nhân.
Cha ruột của Lăng Húc Tào Bác Hàng là mối tình đầu của bà, hai người còn chưa đến hai mươi đã quen nhau, nam anh tuấn, nữ xinh đẹp, nhìn như là một đôi ông trời tác hợp.
Nhưng người nhà Du Phán Phán lại không đồng ý bọn họ cùng một chỗ, bởi vì phẩm tính của Tào Bác Hàng người này không tốt, thường thường ở bên ngoài uống rượu gây chuyện, còn có tật xấu đánh bạc.
Sau này Tào Bác Hàng nói với Du Phán Phán ông ta phải đi nơi khác buôn bán, vừa đi sẽ không có tin tức. Du Phán Phán đợi ông ta một, hai năm, không chịu nổi áp lực nên cùng một chỗ với cha Lăng Dịch – Lăng Lương Công, nhưng lúc chuẩn bị kết hôn thì Tào Bác Hàng đột nhiên trở lại.
Tào Bác Hàng tìm đến bà, Du Phán Phán và ông ta gặp nhau một mình nhiều lần, trong lòng nghĩ hay là dứt khoát chia tay với Lăng Lương Công, trở lại bên người Tào Bác Hàng. Nhưng Tào Bác Hàng trở về chỉ hai tháng ngắn ngủn, lại một lần nữa nói muốn buôn bán rời khỏi, lần này đi liền không có tin tức nữa.
Du Phán Phán không biết làm sao mà lại lựa chọn kết hôn với Lăng Lương Công, bọn họ nhanh chóng đăng ký kết hôn, hơn nữa khi đó bà cũng phát hiện mình mang thai, trong bụng chính là Lăng Húc.
Lăng Lương Công chưa từng gặp Tào Bác Hàng, hơn nữa thời gian có Lăng Húc cũng có khả năng là con của Lăng Lương Công. Nhưng từ khi Lăng Húc sinh ra, Du Phán Phán nhìn mặt mày của cậu liền biết cậu nhất định là con của Tào Bác Hàng.
Sự thật này bị bà che giấu, vốn cho rằng cả đời sẽ không nói ra, lại không ngờ năm Lăng Húc mười tám tuổi Tào Bác Hàng trở về tìm bà, hơn nữa khi đó Tào Bác Hàng ở bên ngoài kiếm được không ít tiền.
Nếu chỉ là tiền, thật ra Lăng Lương Công cũng không kém, nhưng đối với Du Phán Phán mà nói, mối tình đầu năm đó không có thể viên mãn thủy chung là vướng bận lớn nhất trong lòng bà, bà chịu không nổi lời ngon tiếng ngọt của Tào Bác Hàng, lại nhớ kỹ Lăng Húc thủy chung là con trai ruột của Tào Bác Hàng, cuối cùng vẫn lựa chọn con đường ly hôn.
Mà Lăng Húc cũng tốt, Lăng Lương Công cũng vậy, đều trở thành vật Du Phán Phán muốn hi sinh để thành toàn tình yêu của mình.
Về chuyện của mẹ, Lăng Húc đều nghe từ chỗ của Lăng Dịch, dù sao Lăng Dịch biết đến rất có hạn. Nhưng vô luận thế nào, mầm mống oán hận đã chôn xuống, hơn nữa đã nảy mầm mọc rễ trong lòng Lăng Húc.
Lúc này đột nhiên đối mặt mẹ, Lăng Húc vừa đau vừa hận, cậu la lớn: "Thiên Thiên trở về!"
Thiên Thiên bị hoảng sợ, nó không rõ chuyện gì xảy ra, liếc bà nội một cái liền thong thả đi trở về bên người Lăng Húc.
Lăng Húc ôm nó lên, nói với nó: "Không được tùy tiện nói chuyện với người xa lạ!"
Thiên Thiên không biết làm sao, nó nhỏ giọng nói: "Đó là bà nội."
Lăng Húc không trả lời nó, ôm nó xoay người hướng trong tiệm bánh đi đến.
Mẹ đuổi theo, lo lắng hô: "Tiểu Húc, làm sao vậy? Con nói có việc có thể tới tìm con, tại sao lại tức giận?"
Cửa thủy tinh của tiệm bánh ngọt đã đóng lại, ngăn cách hai mẹ con hai bên cánh cửa.
Lăng Húc có chút sững sờ, cậu cho là từ trước đến nay mình và mẹ không liên lạc, thậm chí trong điện thoại của cậu còn không có số điện thoại của mẹ, nhưng giờ nghe mẹ nói như vậy, hình như là cậu hiểu lầm chuyện gì, bọn họ có liên lạc.
Cậu quay đầu, nhìn mẹ đứng ở bên ngoài cửa thủy tinh vươn tay đang muốn đẩy cửa, vẻ mặt khẩn trương mang theo chút lo âu, nhìn thấy Lăng Húc quay đầu lại, bà vỗ cửa một chút: "Mẹ có chuyện muốn nói cho con."
Lăng Húc chần chờ thật lâu, quay đầu lại nhìn thoáng qua cô bé thu ngân trong tiệm bánh ngọt, cô bé còn chơi di động, nhưng lực chú ý hiển nhiên đã bị Lăng Húc hấp dẫn.
Thấy Lăng Húc nhìn chính mình, cô lập tức dời tầm mắt trở lại trên màn hình di động, làm bộ không thèm để ý.
Lăng Húc nói với cô: "Tôi đi ra ngoài trong chốc lát, nếu bà chủ đến hỏi, cô nói cho chị ấy tôi trở về sẽ xin phép sau."
"A, " Cô bé lên tiếng.
Lăng Húc đẩy cửa thủy tinh ra, nói với mẹ: "Đừng ở chỗ này nói chuyện."
Cậu tính mang mẹ đến quán cà phê gần đó. Ở trên đường, cậu đi phía trước, mẹ theo sát phía sau cậu, một câu hai người cũng chưa nói qua.
Thiên Thiên ôm thật chặt cổ Lăng Húc, dường như vừa rồi bị dọa. Nó quay đầu lại nhìn thoáng qua bà nội, sau đó thấp giọng kêu lên: "Ba?"
Lăng Húc cảm giác được nó ôm mình thực chặt, vì thế thấu qua hôn lên mặt của nó một cái: "Con trai ngốc."
Thiên Thiên chôn đầu ở trên vai Lăng Húc, nhẹ giọng đáp: "Ba ngốc."
Mẹ đã già rồi, năm nay bà đã năm mươi tuổi, tuy rằng ăn diện giống như thực thời thượng, nhưng nếu nhìn kỹ vải vóc quần áo của bà không tốt là mấy, túi xách cũng thực rẻ tiền, thật ra bà sinh hoạt cũng không tốt, hơn nữa lúc gỡ kính râm xuống, có thể thấy được nếp nhân dầy đặc bên khóe mắt bà, đó là dấu vết tàn nhẫn của năm tháng in lên người mỹ nhân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!