Edit: Đầm♥Cơ Ngay từ đầu bà chủ hoài nghi Lăng Húc đang khoác lác, cô nói: "Cậu cho tôi là đồ ngốc à?" Lấy điện thoại ra tìm xem ông chủ Duyệt Cấu là ai, kết quả nhìn thấy hai chữ Lăng Dịch, cô mới bắt đầu không xác định được.
Thiên Thiên còn mệt rã rời, tối hôm qua ngủ có chút trễ, bị Lăng Húc ôm lên liền ghé vào vai Lăng Húc nhắm hai mắt lại.
Lăng Húc hỏi nó ăn điểm tâm không, liên tiếp hỏi hai tiếng, nó mới gật gật đầu.
Bà chủ còn chưa khôi phục lại từ khiếp sợ, sau một lát mới hỏi: "Thật là anh cậu?"
Lăng Húc gật gật đầu, nói với cô: "Nói nhỏ thôi, đừng để người khác nghe được."
Bà chủ kỳ quái: "Có gì mà lo lắng ? Anh cậu có tiền như vậy, sao trước kia lại luyến tiếc giúp cậu một chút, hiện tại lại quay đầu đối xử tốt với cậu?"
Lăng Húc nói: "Chị đừng quan tâm, dù sao anh của tôi đối xử với tôi thật tốt."
Bà chủ đẩy đầu của cậu một chút. Chờ Lăng Húc ôm Thiên Thiên đi vào, lại quay đầu nhìn siêu thị đối diện. Lăng Húc có một anh trai lợi hại như vậy, cô đúng là lần đầu tiên biết, trước kia Lăng Húc chưa từng đề cập qua với cô. Hiện tại nhớ tới, thật ra anh trai của cậu ta đối xử với Lăng Húc không hẳn là tốt như cậu nói, không thì Lăng Húc mang theo Thiên Thiên sống khổ cực như vậy lại chưa bao giờ thấy anh trai cậu tới giúp bọn họ, nếu thật sự là tình cảm tốt, Lăng Húc sẽ không lâu như vậy cũng không đi tìm anh ta đi?
Nhưng mà nghi ngờ thì nghi ngờ, những lời này bà chủ đương nhiên sẽ không nói với Lăng Húc, anh em hòa thuận là chuyện tốt, cô không có lý do suy đoán lung tung như là châm ngòi tình cảm anh em của người khác.
Lăng Húc tuy dọn đi, nhưng phòng nhỏ phía sau vẫn không có ai dùng, bà chủ nói dành để giữa trưa nghỉ ngơi cũng được.
Lúc này, Lăng Húc ôm Thiên Thiên đặt lên giường nằm, để nó ngủ thêm một lát nữa.
Thiên Thiên tỉnh ngủ đã gần tới giữa trưa, nó xoa mắt từ phía sau phòng đi ra, ôm tập tranh vẽ của nó ngồi xuống cái bàn có thể phơi nắng trong tiệm bánh.
Hôm nay bà chủ không có chuyện gì, một buổi sáng đều ở trong tiệm, lúc này đi qua nhìn Thiên Thiên đang vẽ cái gì.
Thiên Thiên vẽ hai người đen thui, bà chủ chỉ vào một người trong đó: "Đó là yêu quái sao?"
Thiên Thiên ngẩng đầu, vẻ mặt vô tội, "Là cháu."
Cái trán bà chủ toát ra một giọt mồ hôi, vội vàng ha ha sửa miệng hỏi: "Còn đó là ba cháu à?" Cô chỉ một người khác.
Thiên Thiên nói: "Là bác."
Bà chủ kỳ quái hỏi: "Vì sao đều là màu đen ?"
Lăng Húc đi tới, nói rằng: "Con tôi thuộc phái trừu tượng, Ticasa biết không?"
"Phi!" Bà chủ cả giận nói, "Đó là Picasso, cậu cút đi, đứa bé đều bị cậu dạy hư."
Lăng Húc gãi gãi mặt, ngượng ngùng: "Chỉ đùa một chút thôi, tức giận làm gì…"
Buổi chiều tan tầm, Lăng Húc mang cho Lăng Dịch một cái bánh ngọt anh đào trở về. Cậu có chút không xác định được Lăng Dịch có thích bánh ngọt không, bởi vì trước kia chưa từng thấy Lăng Dịch ăn, nhưng cậu biết Lăng Dịch thích ăn anh đào.
Từ nhỏ Lăng Dịch đã thích ăn anh đào, hàng năm đến mùa anh đào mẹ Lăng Húc sẽ đi mua anh đào tươi mới về cho Lăng Dịch.
Lăng Húc cảm thấy bình thường, rửa sạch sẽ để trong phòng khách thấy thì sẽ lấy vài quả ăn, nhưng Lăng Dịch sẽ bốc một viên tiếp một viên mà ném vào miệng.
Hôm nay bánh anh đào là Lăng Húc tự mình làm, lúc đặt anh đào lên bánh ngọt cậu đã nghĩ làm nhiều thêm một cái, mang về cho Lăng Dịch ăn.
Đây là lần đầu tiên Lăng Húc đạp xe đạp điện chở Thiên Thiên.
Cậu dắt xe, sau đó bà chủ sẽ hỗ trợ đặt Thiên Thiên lên chỗ ngồi phía sau, Thiên Thiên khẩn trương mà bắt lấy quần áo Lăng Húc.
Lăng Húc không biết nhớ ra cái gì đó, đột nhiên nở nụ cười.
Bà chủ chẳng hiểu ra làm sao mà nhìn cậu, "Cậu điên à?"
Lăng Húc càng cười càng lớn tiếng: "Tôi chỉ nhớ tới trước kia ba của tôi đạp xe chở tôi, tôi cứ nghĩ lúc xuống xe không biết ông ấy có bay qua đá tôi một cước xuống xe hay không, cho nên mỗi lần ông ấy giảm tốc độ tôi đều có chút khẩn trương."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!