Edit: Đầm♥Cơ Từng đi lính?
Lăng Húc đứng tại chỗ sững sờ, cảm thấy có chút khó có thể tưởng tượng, cậu hỏi Đặng Thịnh chính mình đi lính lúc nào, làm lính bao lâu, Đặng Thịnh mờ mịt tỏ vẻ mình cũng không rõ.
Về quá khứ của Lăng Húc, trước kia cậu nhắc tới vô cùng ít, chuyện tham gia quân ngũ là ngẫu nhiên nhắc tới, cũng không cẩn thận nói kỹ. Tính cách của hai thợ khác trong tiệm đều trầm mặc ít lời vùi đầu chăm chỉ làm việc, quá khứ của cậu càng ít người biết.
Lăng Húc muốn nhớ lại những cái gì cũng nhớ không được.
Bà chủ đi đến tiệm thuốc bên cạnh mua thuốc mỡ cho cậu, kéo cậu đi ra bên ngoài ngồi xuống, dùng bông bôi thuốc giúp cậu.
Lăng Húc đã không cảm thấy đau đớn, cậu nói: "Không sao."
Bà chủ khuyên: "Cẩn thận bị nhiễm."
Lăng Húc nhìn động tác cẩn thận của bà chủ, nhẹ giọng nói: "Chị, chị đối với tôi thật tốt."
Bà chủ liếc cậu một cái, "Miệng ngọt như vậy? Rốt cuộc muốn nói với tôi chuyện gì?"
Lăng Húc do dự một chút, mở miệng nói rằng: "Tôi tính mang Thiên Thiên dọn đi."
"Hả?" Bà chủ có chút kinh ngạc, "Thuê phòng ở ?"
Lăng Húc lắc đầu, "Anh của tôi bảo tôi dọn đến chỗ anh ấy ở."
Bà chủ giúp cậu bôi thuốc xong, thu dọc đồ trên bàn, hỏi: "Anh? Là người lần trước cậu nói đó hả?"
Lăng Húc đáp: "Vâng, chính là anh ấy."
Về mấy chuyện loạn thất bát tao trong nhà, Lăng Húc không tính nói kỹ càng tỉ mỉ cho bà chủ.
Bà chủ kỳ quái nói: "Lần trước không phải nói anh ta không để ý tới cậu sao? Sao nào? Hiểu lầm cởi bỏ ? Hòa hảo ?"
Lăng Húc gật đầu, "Giờ anh ấy ở một mình, phòng cũng thực lớn, bảo tôi và Thiên Thiên dọn đi qua cùng ở với anh ấy, tôi cảm thấy rất tốt."
Bà chủ nghe cậu nói như vậy, đáp: "Đó là rất tốt, nhưng anh cậu bao nhiêu tuổi rồi? Không kết hôn?"
Bản thân Lăng Húc cũng có chút mờ mịt, "Khả năng tạm thời không tính toán đi."
"Đi thôi đi thôi, " bà chủ nói, "Dù sao cũng không có thể cùng con trai chen trong phòng nhỏ này cả đời, anh cậu nguyện ý cung cấp chỗ ở cho hai người đương nhiên là chuyện tốt, nhưng cậu đừng ngại chị dong dài, ở trong nhà người khác không có khả năng ở cả đời, cậu vẫn nên suy xét thay Thiên Thiên một chút, dành ít tiền mua phòng, hoặc là lại tìm người chung sống đi."
Lăng Húc an tĩnh mà nghe, cúi đầu nhìn dấu vết bị phỏng trên ngón tay, cậu không biết nên nói cái gì mới tốt. Những lời này nghe thì không thoải mái, nếu là ba mẹ lải nhải, cậu khẳng định không kiên nhẫn mà chuồn mất, nhưng giờ nghe bà chủ nói như vậy, cậu cảm thấy rất uất ức.
Bà chủ đứng lên, đột nhiên hỏi: "Cậu không tính toán mặc kệ công tác luôn chứ?"
Lăng Húc vội vàng ngẩng đầu nhìn cô, "Đương nhiên không tính, tôi không ở đây làm còn có thể đi nơi nào, cái gì tôi cũng không biết."
Bà chủ gật gật đầu, "Nếu không thì tôi phải đi mời người."
Lăng Húc đứng lên theo, "Chị không mời người đến giữ cửa tiệm sao?"
Bà chủ nghĩ nghĩ, "Thật ra cũng không có gì, về sau mỗi đêm tôi lại đây kết toán tiền mỗi ngày, buổi tối trong tiệm cái gì vậy cũng không có, trộm có đến cũng không lấy được cái gì."
Lăng Húc nghe vậy nói: "Có nghĩ là tôi tùy thời có thể đi?"
Bà chủ vung tay lên, "Cút đi."
"Cám ơn chị!" Lăng Húc nghe được những lời cuối cùng, vui vẻ đứng lên lại quên hết những lời cô nói với cậu trước đó.
Nói tùy thời có thể chạy lấy người, nhưng bên chỗ Lăng Dịch còn đang thu dọn phòng, đổi gia cụ, chuẩn bị đồ dùng cho hai người Lăng Húc, kéo xuống gần tới một tuần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!