Chương 20: (Vô Đề)

Edit: Đầm♥Cơ Rời khỏi nghĩa địa công cộng, Lăng Húc nhìn đồng hồ mới ba giờ chiều, một tuần cậu chỉ có một ngày nghỉ, không có nơi nào khác để đi, lại không muốn trở về tiệm bánh ngọt sớm như vậy.

"Anh, " cậu nghĩ nghĩ rồi nói với Lăng Dịch, "Hay là mình tới nhà anh nhìn xem đi."

Thật ra Lăng Húc muốn mang Thiên Thiên đi nhìn một chút, để Thiên Thiên biết chỗ ở hiện tại của bọn họ không xong bao nhiêu rồi mới có thể cam tâm tình nguyện dọn qua ở với cậu.

Nếu hiện tại đi chỗ Lăng Dịch, buổi tối còn có thể cọ một bữa cơm nữa, Lăng Húc nghĩ trong lòng.

Lăng Dịch không có ý kiến gì, nếu Lăng Húc đề nghị, anh liền lái xe về hướng mình đang ở bây giờ.

Cha mẹ đều đã qua đời, lại còn không kết hôn, hiện giờ Lăng Dịch ở căn nhà trong trung tâm thành phố, mỗi tuần sẽ có một dì tới dọn vệ sinh giúp anh quét tước nhà cửa, mà bình thường trở về, trong nhà đều một mình vắng vẻ.

"Oa!" Lúc Lăng Dịch dùng chìa khóa mở cửa nhà ra, Lăng Húc vào cửa liền phát ra tiếng cảm thán đầu tiên chính là: "Nhà thật rộng!"

Thật ra ngôi nhà này của Lăng Dịch so với nhà cũ của Lăng gia thì không rộng bằng, chỉ là anh – một người đàn ông độc thân ở một mình, trang hoàng đều theo phong cách sắc lạnh ngắn gọn, bên trong thu dọn chỉnh tề không có nhân khí, cho nên nhìn có chút trống trải.

Nếu như là Lăng Húc ở, đại khái sẽ ném đồ vật lung tung chỗ nào cũng có.

Lăng Húc ôm Thiên Thiên vào trong ngực, đổi giầy đi vào bên trong phòng khách, hỏi Thiên Thiên: "Con xem, nơi này thật rộng thật tốt nha, đẹp hơn phòng nhỏ của chúng ta nhiều, đúng không?"

Thiên Thiên ngửa đầu chung quanh nhìn, nó cũng hiểu được xinh đẹp, nhưng lại không nói gì. Từ nhỏ ba nó đã dạy cho nó không cần tham lam đồ vật của người khác, tuy rằng bọn họ sống không giàu có, nhưng phải biết thỏa mãn. Cho nên mặc dù thích, nó lại không tùy tiện nói ra khỏi miệng.

Lăng Húc lại cảm thấy Lăng Dịch và cậu là người một nhà, nhà Lăng Dịch cậu cũng coi như là nhà mình.

Cậu ôm Thiên Thiên nằm vật xuống ghế sa lon mềm mại, giãn tứ chi. Ngày ngày ở trong căn phòng nhỏ hẹp kia, thật giống như tay chân đều không thể duỗi thẳng ra.

Thiên Thiên nằm sấp trên người cậu trong chốc lát, sau đó chống tay nhảy xuống ghế sa lông.

Lăng Dịch rót cho nó ly sữa đi ra, khom lưng xuống đưa cái ly cho nó.

Thiên Thiên ngửa đầu nhìn Lăng Dịch, nhận ly sữa nói: "Cám ơn."

Ly sữa của Lăng Dịch thực đáng yêu, thật ra không phải anh mua, thậm chí trước đó cũng chưa từng dùng, nhưng lúc anh vừa mới chuyển tới đây có để bí thư xử lý giúp anh.

Nhìn Thiên Thiên hết nhìn đông tới nhìn tây, Lăng Dịch nói với nó: "Muốn đi tham quan sao?"

Thiên Thiên ở một bên ôm ly sữa uống, thật cẩn thận nhìn về phía Lăng Dịch.

Lăng Dịch mỉm cười, chủ động đi qua mở mỗi cánh cửa phòng ra cho Thiên Thiên nhìn, Thiên Thiên đi theo phía sau anh, lúc Lăng Dịch giữ cửa mở ra nó liền đứng ở cạnh cửa vói đầu vào nhìn, nhưng không đi vào.

Nhà có tổng cộng bốn gian phòng, trừ phòng ngủ cùng thư phòng của Lăng Dịch, dư lại hai gian đều là khách phòng, tuy rằng có giường cùng tủ quần áo, nhưng rất ít cơ hội có khách đến ở.

Lúc mở ra một gian phòng, Lăng Dịch cúi đầu nhìn Thiên Thiên nói: "Cho cháu làm phòng ngủ có được không? Đổi một cái giường nhỏ, bên cửa sổ đổi một bộ bàn học nhỏ, có thể làm bài tập vẽ tranh."

Thiên Thiên trừng to mắt, nhìn chằm chằm trong phòng trong chốc lát lại ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lăng Dịch.

Lăng Dịch hỏi nó lần thứ hai có được không?

Nó lại cúi đầu không nói lời nào, sữa đã uống xong còn cắn miệng ly liếm liếm.

Có chút hướng nội lại không quá quen biểu đạt ý tưởng của chính mình, nếu như là Lăng Húc trước kia, cậu biết con trai đây là đồng ý, bởi vì không đồng ý nó sẽ lắc đầu ngay, mà không gật đầu thì chính là cảm thấy ngại ngùng mà thôi.

Lăng Dịch đưa tay sờ đỉnh đầu của Thiên Thiên một chút.

Trở lại phòng khách, Lăng Húc còn nằm ở trên ghế sa lông, có lẽ có chút mệt mỏi, lúc này đã nhắm hai mắt lại.

Lăng Dịch mở TV, đưa điều khiển cho Thiên Thiên, chính mình đi ra ngoài ban công, đẩy cửa thủy tinh đang đóng, châm một điếu thuốc.

Nhà anh có một ban công thực lớn, hướng về phía nam, đặt hai cái ghế nằm, trung gian có một cái bàn tròn nhỏ. Ban công không có bịt kín, có thể cảm nhận được gió lạnh thổi tới, còn có hương vị không khí thanh tân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!