Edit: Đầm♥Cơ Lăng Húc lên xe, phát hiện Thiên Thiên được an trí trên ghế nhi đồng ở chỗ ngồi phía sau. Ghế nhi đồng rõ ràng là mới mua, đại khái là Lăng Dịch đặc biệt mua cho Thiên Thiên.
Cậu mở miệng hỏi: "Hôm nay Thiên Thiên nghe lời sao?"
Lăng Dịch nghe vậy trả lời: "Nghe lời hơn em nhiều."
Triệu Phỉ Nghiên còn đứng ở cửa nhà hàng, ô tô chậm rãi chạy tới phía trước, lúc đi qua bên người cô, Lăng Húc đè cửa sổ xe xuống phất phất tay với cô.
Lăng Dịch thong thả gia tốc, nhìn Lăng Húc yên lặng ấn cửa sổ xe lên, hỏi: "Đó là nữ sinh em thực thích trước kia?"
Lăng Húc quay đầu nhìn Lăng Dịch, có chút kinh ngạc, "Anh còn nhớ rõ?"
Lăng Dịch nhìn thẳng con đường tiền phương, nói: "Năm lớp mười, em đưa quà sinh nhật anh tặng cho cô ta."
"Trời!" Lăng Húc thốt ra, "Có cần mang thù như vậy không?"
Bản thân cậu còn nhớ rõ là vì đó là chuyện hai năm trước, nhưng đối với Lăng Dịch mà nói, đã là chuyện hơn mười năm, có cần nhớ rõ ràng như vậy không?
Lăng Dịch lạnh lùng liếc cậu một cái.
Thiên Thiên đột nhiên nói: "Ba nói đó là mẹ."
Lăng Dịch đột nhiên đạp phanh, xe thắng gấp giữa đường, quay đầu nhìn về phía Lăng Húc.
Lăng Húc bị dọa toát một thân mồ hôi lạnh, nói: "Anh, làm chi vậy?"
Lăng Dịch lại nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, nhìn thấy mặt sau có xe đi lại đây, lúc này mới nhấn chân ga thong thả lái xe về phía trước, giọng nói biến thành lạnh như băng, "Nó nói thật?"
"Đương nhiên không phải!" Lăng Húc cảm thấy thực dọa người, bởi vì đó là cậu nhất sương tình nguyện, sớm đã được chứng thật căn bản không có chuyện như vậy. Hiện giờ bị Thiên Thiên nhắc tới, cậu nhịn không được mà mặt đỏ rần, nói hưu nói vượn với con trai là một chuyện, bị ca ca biết lại là một chuyện khác.
Lúc này Thiên Thiên cũng không mấy vui vẻ mà nói: "Mới không phải mẹ con."
Lăng Húc lớn tiếng nói: "Vốn không phải là mẹ con! Đừng nói bậy! Con trai cô ấy cùng một tuổi với Thiên Thiên, anh đừng nghe nó nói bừa."
Lăng Dịch hỏi: "Vậy em đỏ mặt làm gì?"
Lăng Húc giơ tay lên che mặt, "Đừng nói nữa được không? Thì là trước kia em nói bậy, không có chuyện này!"
Cuối cùng Lăng Dịch không có tiếp tục đề tài này.
Lăng Húc an tĩnh ngồi trong chốc lát, lấy ra tấm ảnh vừa rồi Triệu Phỉ Nghiên đưa cho cậu, nhìn kỹ, vẻ mặt có chút thương cảm.
"Hôm nay họp lớp không vui à?" Lăng Dịch hỏi cậu.
Lăng Húc yên lặng thở dài một hơi: "Không giống trong tưởng tượng." Trầm mặc một giây lại tiếp tục, "Thật ra bọn họ không có quan tâm em, bọn họ càng quan tâm anh và Duyệt Cấu."
Lăng Dịch nói: "Về sau đừng tham gia gặp mặt không có ý nghĩa như vậy nữa."
Lăng Húc gật gật đầu: "Về sau không tới." cậu nhìn ảnh chụp trong tay, "Thì ra đi qua thì thật sự tìm không thấy."
Lăng Dịch nhìn cậu một cái, không nói gì nữa.
Ba mai táng tại nghĩa địa công cộng ở ngoại ô thành phố.
Trong trí nhớ của Lăng Húc, đây là lần đầu tiên cậu tới nghĩa địa công cộng này, nhưng lúc xuống xe Thiên Thiên lại nói rằng: "Con lại tới nơi này."
"Lại tới?" Lăng Húc kỳ quái hỏi nó.
Thiên Thiên gật đầu, "Ba dẫn con tới."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!