Edit: Đầm♥Cơ Cất bước Lăng Dịch, lúc Lăng Húc xoay người muốn về phòng thì nhìn thấy Thiên Thiên đang đứng ở hành lang nhìn cậu, không biết đã đứng ở chỗ này bao lâu.
Lúc này Lăng Húc nhìn thấy Thiên Thiên, không hiểu sao cảm thấy trong lòng chua xót, cậu đi qua ôm Thiên Thiên lên: "Nên tắm rửa đi ngủ."
Thiên Thiên chần chờ một chút, giơ cánh tay lên vòng lấy cổ Lăng Húc.
Lăng Húc mang theo Thiên Thiên đi tắm rửa, lau khô đặt người ở trên giường, để sát vào ngửi ngửi, thân mình nhỏ nhắn thơm ngào ngạt, cậu vừa lòng mà gật gật đầu.
Thiên Thiên có chút không được tự nhiên, một lát sau vẫn tựa đầu vào cánh tay Lăng Húc, thấp giọng hỏi: "Bác đó là người xấu sao?"
Lăng Húc sờ sờ đỉnh đầu nó, đáp: "Không phải, bác là anh trai của ba, bác tốt nhất."
Thiên Thiên nói: "Nhưng khi đó bác không để ý tới ba mà."
Lăng Húc cũng nhớ tới thái độ lạnh lùng của Lăng Dịch khi đó, có chút mờ mịt, nhưng thực nhanh, cậu tìm được cớ cho Lăng Dịch, "Bởi vì hiểu lầm, tách ra đã lâu như vậy."
Thiên Thiên không hiểu cái gì là hiểu lầm linh tinh, nó chỉ lẳng lặng nghe, sau đó trong lòng yên lặng mà không vui.
Lăng Húc đột nhiên hỏi: "Chúng ta dọn đến sống với bác được không?"
Thiên Thiên nhìn qua cậu, "Hả?"
Lăng Húc nói: "Sống cùng nha, từ nhỏ ba đã sống với bác, giờ thêm con nữa, ba chúng ta cùng sống với nhau."
Thiên Thiên lắc đầu, "Con muốn sống với mẹ."
Trong lúc nhất thời Lăng Húc bị nghẹn, một lát sau cậu mới lên tiếng: "Nhưng mẹ ở nơi nào a?"
Thiên Thiên không nói chuyện.
Ai cũng không biết mẹ ở nơi nào, một người cho tới bây giờ chưa thấy qua vợ mình, một người cho tới bây giờ chưa thấy qua mẹ mình, lúc này đều lâm vào trong tưởng tượng của riêng mình.
Sau một lúc an tĩnh, Lăng Húc mới nói: "Để xem đã, không vội một, hai ngày." Nói xong, cậu quay đầu nhìn thấy Thiên Thiên đã ngủ rồi.
Dịch đầu Thiên Thiên lên gối đầu, Lăng Húc lật người cũng nhắm mắt lại ngủ.
Ngày hôm sau ở nhà trẻ, nhóm bạn nhỏ chơi trò cá nhỏ đuổi bắt tôm nhỏ.
Vừa mới đầu Thiên Thiên là tôm nhỏ, cá nhỏ Quan An Dung ở phía sau làm thế nào cũng đuổi không kịp nó; sau này hai người đổi chỗ, mỗi lần Quan An Dung chạy đầu tiên, Thiên Thiên đều xoay ngược lại chặn đường đi của nó, kết quả một chút liền đem bắt được nó.
Vì thế lần thứ hai đến phiên Quan An Dung đuổi theo Thiên Thiên, nó cảm thấy không phục, chờ đến lúc nhạc dừng lại, đột nhiên phác về phía trước kết quả nhào tới làm Thiên Thiên té trên mặt đất, chính mình cũng đi ngã xuống theo.
Thiên Thiên còn bị Quan An Dung đặt ở dưới, vừa quay đầu liền thấy Quan An Dung nhăn mặt khóc lớn, vừa rồi trán nó đụng phải mặt đất, lúc này bẩn hề hề. Đại khái là vì đau lại bị dọa sợ cho nên khóc vô cùng thương tâm, nước mắt cùng nước mũi đồng thời chảy ra.
Thiên Thiên thấy Quan An Dung khóc đến nước mũi phồng bong bóng, sau đó mình không kịp trốn, bong bóng liền nổ tung, nước mũi văng lên mặt nó, Thiên Thiên vốn không vui nhất thời lại càng không vui, nó dứt khoát mếu miệng cũng khóc lên, xoay người dùng sức đẩy Quan An Dung ra.
Quan An Dung bị khuỷu tay nó đánh phải mặt, vì thế vung tay lên cũng đánh về phía nó, hai đứa bé lăn trên mặt đất đánh nhau.
Tuy rằng thực nhanh đã bị các cô tách ra nhưng lúc nãy vừa ngã trán Quan An Dung bị xước ra, khuỷu tay cùng đầu gối của Thiên Thiên cũng bị thương.
Buổi chiều lúc Lăng Húc đi đón con trai bị cô giáo mời vào phòng học, giải thích con của cậu bị thương như thế nào.
Vừa nghe nói con trai bị đánh, Lăng Húc lập tức trừng Quan An Dung, "Nhóc động thủ đánh người?"
Quan An Dung thương tâm khóc một ngày, lúc này lại khóc lên, "Là cậu ta đánh trước!"
Lăng Húc còn chưa đến mức không nói lý như vậy, cậu quay đầu nhìn Thiên Thiên, Thiên Thiên cúi thấp đầu một bộ cái gì cũng không muốn nói, đối với chuyện là ai đánh trước, nó có vẻ cảm thấy không hề gì.
Lăng Húc nhéo tóc của nó một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!