Edit: Đầm♥Cơ Lăng Húc đứng lên, cậu thấy thái độ của Lăng Dịch đối với Tào Bác Hàng không thế nào thân mật, cậu vội vã giải thích: "Anh, đây là chú Tào bạn của mẹ."
Lăng Dịch nghe vậy, chậm rãi buông lỏng tay ra.
Tào Bác Hàng nghe được Lăng Húc gọi anh, giống như cũng hiểu được thân phận của Lăng Dịch, ông ta cười cười, nói: "Thì ra là cháu hẹn anh cháu đồng thời đi ăn à, chú không quấy rầy. Vốn đang muốn mời cháu ăn thịt nướng."
Vì thế Lăng Húc cười phất phất tay với ông ta, "Cảm tạ a."
Tào Bác Hàng xoay người rời khỏi.
Chờ ông ta đi xa, Lăng Húc lại phát hiện Lăng Dịch nhìn chằm chằm vào bóng dáng Tào Bác Hàng, cậu kỳ quái hỏi han: "Anh? Anh quen chú ta sao?"
Lăng Dịch rũ mắt xuống, trong lòng không biết đang suy nghĩ gì, một lát sau mới nói với Lăng Húc: "Nhanh ăn đi, ăn xong rồi trở về."
Lăng Húc cầm một chuỗi thịt dê nướng đưa cho Lăng Dịch, "Anh cũng ăn chút đi."
"Không ăn, " Lăng Dịch nói.
"Ăn đi, " Lăng Húc thật sự nhét vào trong miệng của anh.
Lăng Dịch muốn nói "Lăn", kết quả mới mở miệng đã bị Lăng Húc nhét thịt dê vào, không biết làm thế nào đành phải vươn tay nhận.
Đêm hôm đó cùng Lăng Dịch ăn thịt nướng vô cùng vui vẻ về đến nhà, Lăng Húc vừa vào cửa lại phát hiện không khí có chút không đúng.
Ba ngồi ở trên ghế sa lông trong phòng khách, lạnh mặt xem tv. Đại khái không để tâm, Lăng Húc nhìn thấy ông không ngừng đổi kênh, trận bóng bình thường thích nhất cũng không liếc mắt một cái.
Lăng Húc trở về, ba cũng không để ý gì tới bọn họ.
Sau đó Lăng Húc phát hiện mẹ không ở nhà. Cậu học về trễ lại ăn ở bên ngoài, lúc này trở về nhà đã gần mười giờ tối, mẹ không có khả năng về trễ như thế.
Lăng Húc tìm một vòng không thấy người, trở lại phòng khách hỏi ba: "Mẹ đâu rồi?"
Ba không để ý gì tới cậu.
Lăng Húc vươn tay quơ quơ trước mặt ba, la lớn: "Ba! Mẹ đâu?"
Ba đột nhiên nổi giận rống: "Cút ngay!"
Lăng Húc lập tức sửng sốt, bởi vì ba cậu rất ít khi hung hăng với cậu, mà ngay cả lúc mẹ giận nóng nảy mắng cậu ba cũng sẽ bênh vực cậu vài câu.
Lúc này Lăng Dịch tiến lên kéo ra Lăng Húc, nói với ba: "Ba hung với em ấy làm gì? Chuyện này không liên quan đến em ấy."
Ba giơ tay lên xoa xoa mặt, nói với Lăng Húc: "Đi ngủ đi, ngày mai còn phải đến trường."
Lăng Húc chần chờ một chút, nhưng vẫn hỏi: "Mẹ của con đi đâu vậy?"
Ba nói: "Đi nhà bà ngoại con, cô ta không có việc gì, con yên tâm đi ngủ đi."
Nói là nói như vậy, Lăng Húc nằm ở trên giường lại ngủ không được, cậu lăn qua lộn lại, sau đó rời giường muốn đi vệ sinh, kết quả vừa mở cửa ra một cái khe hở thì nghe bên ngoài phòng khách truyền đến giọng ba và anh trai nói chuyện. Cậu ghé vào cạnh cửa muốn nghe bọn họ đang nói cái gì, nhưng vì TV còn mở cho nên nghe không rõ ràng lắm.
Lăng Húc cảm thấy tâm tình có chút không xong.
Giữa trưa ngày hôm sau tan học, Lăng Húc vốn tính toán đi nhà bà ngoại tìm mẹ, kết quả cậu vừa mới đi ra cổng trường, chợt nghe thấy ô tô ven đường đang dùng sức ấn loa.
Cậu quay đầu nhìn liền thấy Tào Bác Hàng đang ngồi ở chỗ điều khiển ô tô, mà phó điều khiển thì lại là mẹ của cậu.
Ngày hôm nay đối với Lăng Húc mà nói, có thể nói là một bước ngoặt thay đổi cuộc đời cậu.
Lúc ấy cậu nhìn đến tình hình kia đã cảm thấy không đúng, tuy rằng cậu không thể nói rõ cái gì không đúng, nhưng lúc mẹ mở cửa gọi cậu lên xe thì thế nào cậu cũng không chịu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!