Chương 10: (Vô Đề)

Edit: Đầm♥Cơ Nước mắt Lăng Húc ngừng không được mà rơi xuống.

Tuy rằng làm một học sinh trung học mười bảy tuổi, cậu cảm thấy mình khóc thành như vậy thật sự có chút mất mặt, nhưng lúc này, trong đầu cậu lặp đi lặp lại đều là những hình ảnh khi ở chung cùng ba.

Lúc đó luôn cảm thấy ba có chút dong dài có chút phiền, nhưng ba đối xử với cậu vẫn thực tốt, hàng năm đều cho cậu một bao lì xì đỏ thẫm, để cậu thích cái gì cũng có thể đi mua. Về phần theo đó là chăm chỉ học tập linh tinh, cậu có thể lựa chọn loại bỏ.

Nhưng bây giờ, một người rõ ràng khỏe mạnh như vậy, nói không có sẽ không có, Lăng Húc cảm thấy không nghĩ ra.

"Vì cái gì?" Cậu hỏi, "Rõ ràng thân thể của ba thực tốt."

Lúc này Lăng Dịch hơi hơi nhăn mày lại, "Vì cái gì? Cậu không nhớ rõ là vì cái gì sao?"

Lăng Húc hít mũi ngẩng đầu nhìn anh, chậm rãi nói rằng: "Em không nhớ rõ, vài ngày trước không cẩn thận bị đụng phải đầu, rất nhiều chuyện em đều không nhớ rõ."

Lăng Dịch chăm chú theo dõi mặt cậu, như đang cân nhắc rốt cuộc lời cậu nói có mấy phần có thể tin.

Lăng Húc tiếp tục nói chuyện, có chút đáng thương, "Bây giờ em nhớ rõ chỉ có những chuyện trước cấp ba, rõ ràng em đang ở trường học chơi bóng rổ, sao lại đột nhiên liền biến thành cái dạng này."

Lăng Dịch trầm mặc một hồi lâu, mở miệng nói: "Trước cấp ba? Cậu không nhớ rõ chuyện ba với mẹ cậu? Cũng không nhớ rõ chuyện của chúng ta?"

Lăng Húc lắc đầu, sau đó hỏi: "Chúng ta có chuyện gì? Em không biết mẹ của em ở đâu, anh biết không?"

Ngữ điệu của Lăng Dịch trầm hoãn, "Tôi cũng không biết."

Lăng Húc còn nói: "Em không có chọc anh tức giận chứ? Ngày đó ở trung tâm mua sắm Duyệt Cấu anh có nhìn thấy em đúng không? Vì sao anh không để ý tới em?"

Lăng Dịch nghe vậy, lại hỏi: "Cậu bé kia là con trai cậu?"

Lăng Húc gật đầu.

Ánh mắt Lăng Dịch dừng ở trên mặt bàn, lấy ra một điếu thuốc từ hộp thuốc lá bên cạnh, ngậm bên miệng, đang muốn châm thì nghe Lăng Húc nói: "Có thể cho em một điếu không?"

Động tác của anh tạm dừng một chút, trực tiếp rút điếu thuốc trong miệng ra, tính cả bật lửa đồng thời ném về phía Lăng Húc.

Lăng Húc vươn tay tiếp được, chẳng thèm để ý chút nào, ngậm thuốc bên miệng châm lửa.

Lăng Dịch không đổi sắc, nhưng vẫn nhìn Lăng Húc.

Lăng Húc bị anh nhìn lâu, không hiểu vì sao mà có chút chột dạ, đứng lên đưa bật lửa về bên tay cho Lăng Dịch.

Lăng Dịch nhận lấy, vươn tay kéo một tờ giấy vệ sinh cho cậu, nói: "Lau nước mũi."

Lăng Húc vội vàng nhận, dùng sức lau mũi một chút, cậu đứng ở trước mặt Lăng Dịch, lại hỏi một lần: "Rốt cuộc ba đã xảy ra chuyện gì?"

Lăng Dịch nhìn cậu, không vội trả lời, anh đốt một điếu thuốc ình, sau đó đứng lên nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nói rằng: "Sinh bệnh."

"Sinh bệnh?" Lăng Húc có chút mờ mịt, "Em nhớ rõ thân thể của ba vẫn luôn thực tốt mà."

"Bệnh bộc phát nặng, " Lăng Dịch nói, anh không nhìn mặt Lăng Húc.

Lăng Húc chỉ cảm thấy vô cùng khổ sở, theo cậu lý giải, đại khái là một loại ung thư, cậu muốn tiếp tục hỏi nhưng nghe ngữ khí của Lăng Dịch không muốn nói tiếp, cậu cũng hiểu được đại khái Lăng Dịch cũng vô pháp tiếp thu.

"Vợ cậu đâu?" Lăng Dịch đột nhiên hỏi.

Lăng Húc bị hỏi sửng sốt, phản ứng đầu tiên là quả nhiên cậu có vợ, hơn nữa Lăng Dịch hẳn là đã gặp vợ của cậu rồi. Ngốc một hồi, Lăng Húc lắc lắc đầu, "Em không biết, em chưa từng gặp cô ấy, em nghĩ mình vẫn luôn một mình nuôi con trai."

Lăng Dịch hình như hơi hơi kinh ngạc, quay đầu nhìn cậu, "Ly hôn?"

Thật ra Lăng Húc không biết, nhưng cậu lại đáp: "Chắc là vậy." Không phải thì sao lại lâu như vậy cũng không xuất hiện, ngay cả thăm con trai cũng không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!