~
Giá mà em có thể bé mồm một tí khi làm 'chuyện đó đó' thì có lẽ sẽ không phiền phức đến mức này đâu nhỉ. Dabi chẳng có chút ý kiến gì về việc em tự mình 'giải tỏa căng thẳng' cả
- Liên minh tội phạm bắt đầu ở ẩn chỉ mới được mấy tuần qua, và họ dường như đang dần mắc phải hội chứng của cơn sốt cabin. Chẳng có gì nhiều để làm khi phải kẹt trong những căn hộ chật chội được giấu trên tiệm bar này.
Nên cũng không vô lí lắm khi thủ dâm là thứ duy nhất mà em có thể làm để giải trí cho bản thân, và Dabi thì không đánh giá xấu gì việc đó. Nhưng mà lạy chúa, thế quái nào mà em lại không biết mình ồn đến mức nào cơ chứ?
Lần này là lần thứ mấy trong hôm nay rồi ấy nhỉ? Thứ ba. Em đã uống bia cùng mọi người ở quầy bar lúc sớm tối, một chút vui vẻ cùng một nửa nhút nhát, em vẫn là chính mình như mọi khi, hót toàn những lời hay ý đẹp, chung quy là một công dân thiện lành, cũng là người nổi bật nhất giữa những tên tội phạm khác. Em không thích hợp để làm việc xấu, nhưng lại quá giỏi trong việc hoà nhập, quá... ủy mị
- Dabi thắc mắc, chẳng phải lần đầu, sao em lại không thèm dùng năng lực của mình để cứu lấy đám mèo con kẹt trên cây hay làm bất cứ trò hề gì mà đám anh hùng hay làm ấy. Em thậm chí còn chẳng xấu xa nổi, ngoại trừ việc hay 'tự sướng', nếu việc đó được tính là xấu xa.
Vậy mà những tên tội phạm khác lại mến em
- hẳn là em đã phải cố gắng rất nhiều để chiếm được trái tim chúng
- nhưng em có hề hay biết 'sự chú ý' đó nguy hiểm đến nhường nào không? Vì nếu có thì em đã chẳng cười lúc Toga tỏ tình với mình hoặc lúc được Twice khao nước. Ngay cả Shigaraki cũng chẳng thấy phiền trước sự hiện diện của em... có thể em không để tâm mấy đến những ánh nhìn vấn vương, hay những cái chạm không được 'bạn bè' cho lắm, nhưng Dabi đã ở bên gã quá lâu, đủ để biết gã thấy hứng thú với em.
Mà thật đấy, may mắn cho em rằng phòng em sát bên hắn chứ chẳng phải Shigaraki vì em sẽ gặp rắc rối lớn nếu người nghe phải những tiếng rên dịu dàng đôi lúc hấp tấp đó không phải là Dabi.
Dabi chậm rãi ngồi dậy từ chiếc giường kính yêu, lấy tấm lưng dựa vào bức tường mỏng ngu ngốc đang ngăn cách hai bên. Nhỏ lại làm thế nữa rồi, hắn có thể nghe được từng tiếng rên phát ra từ miệng nó. Như thể em đang thở vào bên tai hắn. Nếu chịu lắng nghe kĩ hơn, Dabi gần như
-gần như
- nghe được tiếng nhớp nháp của những ngón tay...
Ahh... em gặp phải rắc rối lớn rồi cô gái nhỏ. Chắc chắn tiêu đời luôn. Không cần đến Shigaraki luôn. Bởi việc khiến hắn không tài nào nhắm mắt nổi khi hắn muốn được ngủ, chẳng phải thứ duy nhất phiền chết ở đây, mà là do em khiến hắn cửng... lần thứ ba trong ngày. Và trong lúc con bé mãi mê sung sướng vì thủ dâm, Dabi đây chịu hết nổi.
Hắn còn không thèm gõ cửa.
Ngay khi cửa mở, em giật mình rút tay khỏi tấm chăn đang phủ kín nửa người mình. "Wha
- cái quái gì thế, Dabi?"
"Chào, (T/b)."
Mặt em đỏ thắm, miệng vẫn còn vương những tiếng thở dốc không thể giấu nổi. Rồi tấm ga giường sột soạt. Em đang thật sự kéo tấm chăn lên để nấp sau nó đấy à? "Um... có chuyện gì thế? Anh không thể
- không thể cứ thế mà xông vào như vậy được."
"Tôi nghe... phải nhiều tiếng ồn." Dabi bước lại gần hơn. Căn phòng bé như cái tủ đồ của em, không đủ lớn để nhét bất kì bàn ghế nào, nên hắn ngồi ngay cạnh giường kế bên em. "Tưởng em đang gặp ác mộng hay gì đó."
(T/b) ngạc nhiên nghiêng đầu. Đây có thật là Dabi không thế? Từ lúc nào mà hắn thèm quan tâm tới em vậy? Bởi đối với con bé, Dabi luôn xem thường nó và cho mình là bề trên. Hoặc có thể... hắn biết em đang làm gì...
Không. Không thể nào.
"Cảm ơn vì đã hỏi thăm..? Nhưng em không gặp ác mộng nên anh có thể về phòng rồi."
"Em chắc không? Vì tôi thề là tôi nghe thấy tiếng khóc của em." Đợi đã, hắn đã nghe gì cơ? (T/b) không khỏi rùng mình khi Dabi ngả người về phía em, như muốn ghim em xuống với ánh nhìn đó. Quá mẫn cảm với cảm giác mát lạnh đang hôn lên đầu từng ngón ướt át của bàn tay phải, cái bàn tay mới lúc nãy còn nằm bên dưới quần lót. Trông chúng có ướt quá không? Chết dẫm thật, trông có khả nghi lắm không?
Em cũng muốn cúi xuống nhìn lắm nhưng Dabi sẽ thấy mất.
1
"Em, um, em không biết nữa, chắc là em chỉ nói mớ thôi? Em cũng không nghĩ là mình có bật khóc?"
"Nhưng mặt cưng đỏ hết rồi kìa. Và lúc tôi xông vào thì cưng còn đang thở hồng hộc nữa chứ."
Lạy chúa, hắn biết ư? Bằng cách nào? Không, không thể nào. Em sẽ chết vì xấu hổ nếu Dabi biết chuyện em thủ dâm mất. "Anh quan tâm làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!