Phương Nam vào đông sớm.
Ngày nọ, Lâm Kình mặc váy, mang giày cao gót, quẹt thẻ vào ga tàu điện ngầm, một luồng gió lạnh thổi qua bắp chân cô, cô run lẩy bẩy.
Gió lạnh đến bất chợt.
Cô vội vàng chạy vào tàu điện ngầm, lúc này mới nhìn thấy mẹ nhắn tin WeChat nhắc cô nhớ mặc quần áo dày, buổi tối đến Hoa Viên Kiều Hồ ăn cơm.
Nhiệt độ trong tàu điện ngầm cao hơn bên ngoài, rốt cuộc Lâm Kình cũng có thể duỗi người, cô tìm chỗ ngồi, sau đó chụp màn hình tin nhắn gửi cho Tưởng Nhiên.
Một phút sau.
Tưởng Nhiên: [Tối nay anh có việc không đi được, em nói với mẹ một tiếng nhé.]
Vậy là Lâm Kình chuyển lời cho mẹ, xem như không phải chuyện của mình. Thi Quý Linh lo lắng bảo cô nhắc Tưởng Nhiên chú ý sức khỏe, đừng làm việc quá sức.
Lâm Kình gõ chữ, khóe miêng giật giật: [Con mới là cục cưng của mẹ, sao mẹ không nhắc nhở con, Tưởng Nhiên là con ruột của mẹ à?]
Thi Quý Linh gửi tin nhắn thoại: "Tưởng Nhiên mà là con trai ruột của mẹ, mẹ thà để nó độc thân cả đời còn hơn cưới một con sâu lười yếu ớt như con."
Lời lẽ thiên vị không giấu giếm.
Sau khi trở về từ Trùng Khánh, Tưởng Nhiên bận rộn không yên; việc đấu thầu được khởi động lại, đúng như La Đặc nói, đối với sản phẩm trong ngành của họ, một gói thầu có thể quyết định sự sống còn của một doanh nghiệp vừa và nhỏ, cho thấy sức ảnh hưởng to lớn, ngay cả một công ty như Hối Tư Lực cũng không thể xem nhẹ.
Suốt một tháng qua, Lâm Kình rất ít khi nhìn thấy anh, anh thường trở về lúc cô đã chìm vào giấc ngủ, khi cô thức dậy, anh đã đi mất, chỉ có ga giường hơi nhăn và gối nằm được hạ xuống mới chứng minh từng có người ngủ ở đó.
Có lần Lâm Kình vô tình nghe được La Đặc bị điều tra tội hối lộ, sự việc tương đối nghiêm trọng, Tưởng Nhiên ra mặt bảo vệ anh ta, nhưng cuối cùng cũng phải chật vật rút lui.
Bình thường lãnh đạo cấp cao lục đục cũng không quá lộ liễu, nhưng một khi có chuyện thì sẽ trở thành cuộc chiến một mất một còn.
Lâm Kình thở dài, một mặt cũng lo lắng cho Tưởng Nhiên, nếu La Đặc dựa vào dự án ở thành phố A để xoay trở, Tưởng Nhiên sẽ là người gặp phiền phức.
Rất mâu thuẫn.
Đương nhiên cô chỉ xem chuyện này là suy nghĩ linh tinh, còn lâu mình mới đạt đến đẳng cấp đó.
Cô vừa nghĩ ngợi lung tung vừa lên kế hoạch cho hoạt động cuối năm của một thương hiệu, khách hàng vênh váo sai bảo và đưa ý kiến cho cô qua WeChat, chưa làm được bao nhiêu lại bị đồng nghiệp gọi sang nhờ hỗ trợ.
Ai cũng là nô lệ tư bản cả thôi, Lâm Kình bận rộn hoàn thành công việc trong trật tự, lúc này đã là tám giờ tối, điện thoại trên bàn rung lên, Tưởng Nhiên hỏi cô đã về nhà chưa.
Cô chụp ảnh bàn giấy gửi cho anh, ý nói vẫn còn đang ở công ty.
[Nhưng sắp về rồi, anh có rảnh thì cũng đừng đến đón em, phiền phức lắm.]
Tưởng Nhiên gửi địa chỉ cho cô: [Đến đây ăn tối.]
Lâm Kình tưởng nhà hàng nằm trong khách sạn, nhưng đến nơi mới phát hiện là một không gian riêng tư trên sân thượng, một bữa ăn với bạn bè thân thiết.
Tưởng Nhiên chải tóc gọn gàng, cà vạt màu xanh đen cũng được thắt rất chỉnh tề, gương mặt anh trắng trẻo, anh ngồi trên chiếc ghế nhung đỏ, dáng vẻ nhã nhặn, lúc nhìn thấy cô còn vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh: "Lại đây ngồi đi."
Nếu không phát hiện đôi mắt sâu thẳm kia đã mất đi tiêu cự, cô còn tưởng anh tỉnh táo; nhưng lúc say, anh vẫn phong độ như cũ, sao tự dưng lại gọi cô đến?
Lâm Kình ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi: "Gọi em đến làm gì?"
Người đối diện mỉm cười thâm sâu khó dò, tâm trạng vui vẻ, đúng lúc phục vụ bưng tuyết cáp (*) hầm đu đủ lên, anh đẩy về phía cô, dỗ dành: "Có đói không? Anh gọi riêng cho em đấy."
(*) Có chỗ còn gọi là "tuyết giáp" hoặc "tuyết cáp cao", là lớp màng nhầy trong buồng trứng của con nhái tuyết cái, có công dụng làm đẹp, bồi bổ khí huyết, duy trì tuổi thanh xuân, được mệnh danh là "thần dược" và có giá cao ngất ngưởng.
"Gọi riêng sao? Em cảm ơn anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!