Lúc nói chuyện với nhau, Lâm Kình luôn trêu chọc Tưởng Nhiên mấy câu, chẳng hạn như lúc hai người ghé vào hôn nhau, cô còn nói: "Anh xem kìa, chuyện lớn thế nào anh cũng nghĩ là mình có thể xử lý được."
Tưởng Nhiên lắc đầu, chóp mũi cọ vào cô, hỏi: "Em muốn thế nào?"
Lâm Kình lại im lặng.
Tưởng Nhiên đang c** tr*n, đi nhặt mấy tờ giấy lên, trải ra nhìn một lượt, sau đó lại ném sang một bên: "Nói tóm lại, vấn đề không nghiêm trọng, chắc chắn ông xã giải quyết được."
Lúc nói chuyện, anh luôn cho người ta cảm giác an toàn, lần nào cũng nói được làm được.
Lâm Kình cố tình đẩy anh nằm xuống giường: "Lại vậy nữa rồi, em đã nói thái độ của anh đối với em không khác thái độ của anh với cấp dưới mà, thật lòng mà nói, thái độ này giống hệt lúc lãnh đạo của bọn em hứa hẹn xa vời với em."
Tưởng Nhiên vỗ mông cô qua lớp chăn, thậm chí còn áp cả người lên lưng cô, đè xuống. Cô nói như vậy, anh im lặng rất lâu.
Sau một hồi im lặng, Lâm Kình cảm thấy mình không nên yếu ớt như vậy, cô khổ sở trở mình trong lòng anh, giữ lấy mặt anh, hỏi: "Anh giận sao? Xin lỗi."
Tưởng Nhiên buồn bực: "Không có. Chỉ nghĩ trước đây em phải thoát khỏi rất nhiều vấn đề do anh gây ra, anh nên kiểm điểm bản thân."
Lâm Kình nói: "Anh kiểm điểm quá hời hợt. Em không cảm nhận được."
Tưởng Nhiên càng buồn bực nhìn cô, còn ấm ức phân tích: "Sao em cứ chỉ trích anh thế? Có phải đã đến giai đoạn mệt mỏi rồi không?"
Lâm Kình cười híp mắt, lúc thì v**t v* vành tai anh, lúc thì xoa tóc anh, cảm thấy anh thật đáng yêu: "Em đã nói gì với anh đâu?"
"Không muốn làm mà còn trêu chọc anh?"
"Có không?"
"Càng lúc càng quá đáng." Anh cắn răng.
Lâm Kình cũng giật mình, tại sao lại như vậy chứ? Giống hệt cách mẹ soi mói hoặc áp đặt ba… Cũng không phải là bất mãn, mà giống như chủ nhân chơi đùa với con mèo của mình, ỷ vào sự đáng yêu của mình để làm bộ làm tịch.
Trong lòng cô tự kiểm điểm, ngoài miệng lại nói: "Em chấp nhận, em muốn làm gì thì làm."
"Vậy anh cũng muốn làm gì thì làm." Tưởng Nhiên ôm cô trong lòng, cảm thấy từng tấc cơ thể cô giống hệt như một món đồ chơi mà anh không thể buông tay, còn dùng miệng và tay làm cô mất kiểm soát.
Hai người họ hôn nhau nồng nhiệt, Lâm Kình lấy chiếc hộp nhỏ dưới gối, đổ ra miếng cuối cùng.
Tưởng Nhiên nhìn cô đeo vào giúp anh, còn nghe cô ghét bỏ than thở: "Dùng hết một hộp rồi, anh hay thật đấy."
"Cảm ơn vì đã khen." Hơi thở của anh hỗn loạn, anh cũng không quan tâm lời kia có ý tốt hay xấu, thật sự nghĩ cô đang khen.
"Em khen anh à?"
Tưởng Nhiên nghiêng người, đưa ra đáp án hoàn hảo: "Dùng hết đúng lúc về nhà."
Mặc dù ngoài miệng Lâm Kình nhỏ giọng nói "không được", nhưng lúc anh tiến vào, hai người th* d*c cùng một lúc, âm thầm quấn quýt với nhau.
…
Lúc này, mưa gió đã ngừng, mặt đường ẩm ướt biến thành một bề mặt đen kịt.
H** th*n th* *m **t lại ở trong phòng, Tưởng Nhiên vẫn còn nằm trên người Lâm Kình, vùi đầu vào cổ cô, thỉnh thoảng lại hôn cô. Sau khi thủy triều quét qua, cảm xúc mãnh liệt trong người cũng dần dần tan biến, tứ chi buông thõng, cô yếu ớt bám vào lưng của Tưởng Nhiên, chợt nghe anh nói: "Bất đồng quan điểm là chuyện bình thường, em không thể rời đi mà không nói với anh tiếng nào, nếu dọa anh đau tim thật, em sẽ không còn ông xã đâu."Lâm Kình bị bạn mắng là phàm phu tục tử.
Rõ ràng là có ông xã như vậy mà còn giả vờ hùa theo bạn bè mắng đàn ông sống chó, tức chết đi được.
Cô bình tĩnh giải thích với những người độc thân: "Chỉ có những người đã kết hôn như bọn tôi mới hiểu được cốt lõi của hôn nhân. Thỉnh thoảng cũng phải giữ một chút nước trong đầu mình."
Trương Kỳ Kỳ tiễn họ ra sân bay, còn mang theo đặc sản địa phương mà mẹ cô ấy đã chuẩn bị, vội vàng nói: "Cô vui lòng nói cho tôi biết sự phiền muộn trong hôn nhân."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!