Tưởng Nhiên cầm điện thoại, liếc nhìn nửa cái đầu bù xù của Lâm Kình lộ ra khỏi chăn.
Anh nói vài lời ngắn gọn với đối phương, lúc quay lại, Lâm Kình đã chìm vào giấc ngủ.
Mãi đến khi ra khỏi nhà cũng không thể nói câu nào với cô.
Anh gặp Lục Kinh Duyên trên chiếc xe ngoài chung cư, ban đầu người này còn định trêu chọc anh, nhưng lúc đối diện lại thấy anh khó chịu: "Sếp Tưởng nhà mình sao thế?"
Tưởng Nhiên không để ý đến anh ta, chỉ lên xe nhắn tin cho Lâm Kình, nhắc cô bữa sáng được giữ ấm trong nồi, tiện thể nói anh đã mang rác xuống lầu, đây là biểu hiện ân cần điển hình sau khi chọc giận bà xã.
Lục Kinh Duyên cười trên nỗi đau của người khác: "Cậu thế này là vừa cãi nhau với vợ đúng không, sáng nay tôi tán gẫu với Kình nhà cậu, giọng điệu của cô ấy bực bội lắm."
Tưởng Nhiên liếc anh ta một cái: "Nói năng cẩn thận đi."
"Lâm Kình, Lâm Kình." Lục Kinh Duyên thay đổi cách xưng hô, phấn khích nhìn anh, "Sao nào, sao nào, mau nói đi."
Tưởng Nhiên quay đầu nhìn dáng vẻ mong chờ nghe chuyện về vợ chồng người ta của Lục Kinh Duyên, anh lảng sang chuyện khác: "Tôi không nói, cho cậu tò mò chết."
Lục Kinh Duyên: "Làm người đi."
Tưởng Nhiên: "Muốn thì tự kết hôn đi."
"Cậu nghĩ yêu đương dễ dàng lắm sao?" Lục Kinh Duyên nói, "Không có can đảm nhốt mình vào hôn nhân."
Rốt cuộc Tưởng Nhiên cũng mỉm cười, bố thí cho anh ta vài lời ngon ngọt: "Cũng còn tùy đối tượng. Tôi vẫn nói lời cũ suốt một năm qua, ở bên cô ấy rất tốt, ngay cả cãi nhau cũng tốt."
"Được rồi, được rồi, đàn ông độc thân không nghe nổi." Lục Kinh Duyên lớn giọng.
Hai người họ im lặng một hồi, sau đó lại nói chuyện đấu thầu.
Lục Kinh Duyên nói Y tế Tân Khoa cấu kết với các phòng ban và đơn vị khác để thông thầu, trước đây La Đặc cũng có dấu hiệu, trường hợp nghiêm trọng sẽ bị phạt tù đến ba năm, cũng may Tưởng Nhiên phát hiện kịp thời và ngăn lại.
Đồng nghiệp cũng chờ anh ở sân bay.
Khoảng thời gian này, có thể nói Lục Kinh Duyên là tay sai của Tưởng Nhiên, cũng không làm gì to tát, chỉ tiện đường đi xem cho mở mang tầm mắt, thấy chiến trận mới nói: "Cậu quá cẩn thận, chuyện gì cũng tự làm chẳng phải sẽ mệt chết sao?"
Hành vi của La Đặc đã cho anh rất nhiều bài học, ý tứ của Tưởng Nhiên là không để lại rắc rối cho mình, cho nên mới gấp gáp xử lý, không thì sau này không thể yên giấc.
"Vợ cậu có ý kiến thì tôi cũng không thấy lạ, làm việc cật lực như vậy thì ai mà chịu nổi?" Lục Kinh Duyên đi bên cạnh anh, "La Đặc là cái thá gì mà đáng được cậu để tâm thế này. Cậu gấp gáp như vậy là vì muốn nghỉ hưu sớm sao?"
Tưởng Nhiên nói: "Nghỉ hưu sớm thì hơi quá, chỉ là muốn cho mình một chút thời gian. Vốn dĩ tôi nghĩ hai năm nữa sẽ rảnh rỗi một chút… Cũng vậy thôi."
"Hai năm nữa làm gì?"
Tưởng Nhiên lắc đầu, sau khi trở nên độc lập về kinh tế, khao khát hưởng thụ vật chất đã không còn mãnh liệt như xưa, nuôi gia đình cũng không thành vấn đề, cuối cùng vẫn là muốn có thêm thời gian bên cô.
Đấu thầu ở thành phố A có vấn đề, chưa kịp bắt đầu đã bị cơ quan quản lý yêu cầu ngừng lại, việc thông thầu bị vạch trần, đang chờ điều tra, sau khi vấn đề được làm rõ mới đấu thầu lại từ đầu.
Mọi người xôn xao, chỉ có Tưởng Nhiên là bình tĩnh như đã biết trước, bởi vì kết quả này đã nằm trong dự đoán của anh từ lâu.
Cho nên Tưởng Nhiên ở lại thành phố A chưa đến hai ngày, tối thứ sáu đã về nhà.
Anh không để bụng chuyện chiến tranh lạnh, có lẽ đó là phản ứng khước từ của não bộ, anh lại phát huy bản chất đàn ông, quên sạch sự tình, chắc chắn sẽ không nói những lời gây bất lợi cho mình.
Anh chỉ xem như đối phương đang làm bộ làm tịch.
Lâm Kình không có ở nhà.
Tắm xong, anh ngồi trong phòng khách một hồi, cảm giác rất khó chịu, anh đi ra cửa, lúc quay đầu lại nhìn thấy mấy chiếc gối được sắp xếp gọn gàng trên sofa, hoa hướng dương mini trong bình hoa, mấy chiếc ly úp ngược trên khay trà…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!