Chương 9: (Vô Đề)

Lâm Kình cảm thấy cô tự tay phá vỡ sự mập mờ giữa mình và Tưởng Nhiên.

Ngày đó, hai người họ cùng ăn sáng, anh không nói lời nào.

Tưởng Nhiên lái xe đưa cô về nhà, sau đó đến sân bay Hồng Kiều.

Ba mẹ vừa đi đánh bài về, thấy nhiều đồ đạc đột ngột xuất hiện trong nhà như vậy, họ tò mò hỏi là ai cho.

Lâm Kình ngồi trên sofa, cầm điện thoại nhắn tin với Lộc Uyển, thuận miệng nói: "Bạn con cho."

Thi Quý Linh nhìn qua một lượt, thấy chúng đắt tiền, cộng lại cũng gần hai ngàn tệ: "Bạn nào của con mà cao cấp như vậy, sao con không mời người đó đến nhà ăn tối?"

Lâm Kình bịa chuyện: "Người ta bận lắm, chỉ là tiện tay cho mình thôi, đừng nghĩ người ta tốt đến vậy."

Mẹ nói: "Hỏi một chút cũng không được."

Thấy cô không muốn nói nhiều, Lâm Hải Sinh giật giật áo của vợ, nhỏ giọng nói: "Bà không thấy nó về nhà thì tâm trạng hơi chùng xuống à?"

Hai vợ chồng vào bếp, Thi Quý Linh mới hừ một tiếng: "Ai mà biết nó? Mấy đứa con gái bây giờ thật là, động một chút là không vui, tranh thủ thời gian yêu đương đi, tìm một người đàn ông dỗ dành nó."

Lâm Hải Sinh liếc vợ: "Không phải bà nói đàn ông không đáng tin, nếu cuộc đời này không có đàn ông, bà có thể sống lâu thêm hai mươi năm sao?"

Thi Quý Linh không quan tâm đến chồng mình, chỉ nhìn lén con gái qua cửa kính, thấy cô cầm điện thoại cười cười, bà ấy tức giận nói: "Ông nhìn nó kìa, vừa rồi mặt mày còn ủ rũ, vậy mà bây giờ đã vui vẻ… Thật không hiểu nổi nó."

Lâm Hải Sinh dõng dạc nói: "Ừ, con gái của tôi cười lên thật xinh đẹp!"Đúng là Lâm Kình hơi mâu thuẫn, nhưng chủ yếu là đổ lỗi cho bản thân vì tâm trạng lên xuống thất thường trong suốt mười mấy tiếng qua.

Cô chụp một bức ảnh cho Lộc Uyển, kể đầu đuôi câu chuyện.

Lộc Uyển: […Chỉ vậy thôi sao?]

Lâm Kình: [Tớ cảm thấy rất phiền muộn.]

Lộc Uyển: [? Cũng đúng, nhất định là cậu cảm thấy rất phiền, mẹ cậu đã đưa cơ hội này đến trước cửa mà cậu cũng không nắm bắt được, làm ăn cái kiểu gì không biết.]

Lâm Kình: [Cậu có thể đừng nói những lời vô dụng như vậy được không?]

Lộc Uyển: [Nhìn cậu kìa, điều kiện của người ta tốt như vậy, còn sống ở chung cư Khê Bình. Lần trước buồn, cậu còn nói sẽ tìm người có tiền, có công việc tốt, bây giờ gặp được rồi thì lại nhát gan.]

Lời lẽ của Lộc Uyển thật khó chịu, Lâm Kình liếc mắt nhìn ba mẹ đang nấu ăn trong bếp, vội vàng cầm điện thoại đi về phòng.

Lâm Kình cười khẽ: [Có tiền thì đúng, nhưng tớ chưa kiểm chứng được công việc của anh ấy có tốt không.]

Lộc Uyển: [Vậy thì nhanh lên đi! Còn chờ cái gì nữa!]

Lâm Kình: [Chỉ là tớ cảm thấy không thích hợp. Hồi nhỏ tớ rất thích anh ấy, bây giờ nhìn thấy anh ấy ưu tú như vậy, đương nhiên tớ cũng vui. Có lẽ là vì hai người chênh lệch quá nhiều, tớ có cảm giác bản thân đang trèo cao, sợ anh ấy nghĩ tớ đang toan tính gì đó, cho nên tớ sợ.]

Lộc Uyển: […]

Lộc Uyển: [Mẹ nó, cậu thật sự… Cậu không nghĩ người đàn ông này đang quyến rũ cậu sao? Cho trái cây chỉ là một cái cớ, sợ trái cây bị hỏng trong lúc đi công tác thì không biết cho vào tủ lạnh sao? Không thể cho người thân hay bạn bè à? Lại phải cho cậu?]

Lâm Kình mờ mịt gật đầu: [Hình như là vậy.]

Được tán thành, Lộc Uyển kích động: [Còn chủ động cho cậu mật mã mở cửa, ý nói cậu nên đến thường xuyên hơn, chậc chậc, đàn ông trưởng thành bị sốt còn làm nũng với cậu như trẻ con, khổ nhục kế, quá hay, quá hay…]

Tự dưng Lâm Kình căng thẳng như con linh dương nhỏ bị đẩy ra giữa đường.

Lộc Uyển: [Ai mà quan tâm anh ấy có phải là bạch nguyệt quang hay không, đối phương đã để lộ ra manh mối như vậy thì cậu cứ tới thôi, ít nhất cũng thử xem anh ấy có tốt không. Không phải tớ nói ngoài kia không có nhiều đàn ông tốt, đã muốn kết hôn, không thử thì làm sao biết ai là người tốt nhất?]

Lâm Kình: […]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!