Chương 8: (Vô Đề)

Người đàn ông cao một mét tám ngã xuống đất, nằm bất động như chết, làm Lâm Kình sợ hết hồn.

Cô vội vàng đặt đồ đạc trên tay xuống, chạy đến đỡ anh.

Tưởng Nhiên quá nặng, Lâm Kình không thể di chuyển được, căng thẳng đến mức toát mồ hôi, không biết phải làm thế nào.

Cứ để anh nằm trên sàn nhà rồi gọi xe cấp cứu sao?

Tay cô đang đỡ lấy cổ anh, làn da nơi đó nóng hổi, điện thoại lại nằm trên bàn, cô muốn đỡ anh lên sofa rồi mới gọi. Cô vừa di chuyển, Tưởng Nhiên đã tỉnh lại, anh mở mắt, mệt mỏi nhìn cô.

Anh cũng hơi bối rối, sau đó hoàn hồn, lại cười nói: "Đừng phí sức, thân thể nhỏ bé của cô không di chuyển được tôi đâu."

Lâm Kình nói với anh: "Anh bị sốt rồi."

Tưởng Nhiên không có ý định ngồi dậy, cứ để Lâm Kình đỡ mình, gối đầu lên cổ tay cô, trấn tĩnh lại một chút: "Xin lỗi, cho tôi mượn cánh tay của cô một lát, tôi cần một chút thời gian."

Lâm Kình âm thầm đau lòng: "Tỉnh lại là tốt rồi, làm tôi sợ muốn chết."

"Cô sợ bị hiểu lầm thành giết người diệt khẩu à?" Mí mắt của Tưởng Nhiên có hai nếp gấp, làm hốc mắt trông càng sâu hơn, làn da vốn trắng trẻo cũng đỏ lên, anh cười.

Lâm Kình thay đổi góc độ của cổ tay để đỡ đầu anh, lại hỏi: "Anh không khó chịu sao? Còn cười nữa."

"Không có, đây là lần đầu tiên tôi ngất xỉu, cảm giác thật mới lạ." Giọng anh nghèn nghẹt.

Tưởng Nhiên hít thở nhè nhẹ, hơi thở nóng hổi, gương mặt đẹp trai trông vừa mệt mỏi vừa giống trẻ con xấu tính.

Lát sau, Lâm Kình đỡ anh lên sofa, bật điều hòa.

Hai người ngồi đó, tự dưng cảm thấy khung cảnh này thật buồn cười, Lâm Kình nghiêm mặt hỏi anh: "Anh uống thuốc chưa?"

Tưởng Nhiên im lặng, Lâm Kình lại hỏi: "Không có thuốc sao?"

"Tôi không biết mình phát sốt, vừa về nhà đã cảm thấy mệt mỏi, chóng mặt." Tưởng Nhiên chạm vào cổ tay trái, phát hiện một sợi tóc của Lâm Kình vô tình vướng trên đó. Anh không vứt đi, chỉ vo tới vo lui trong tay như một sợi chỉ nhỏ.

"Tìm giúp tôi đi, xem trong ngăn kéo dưới tủ tivi có không."

Lâm Kình đi tìm theo lời anh, trong đó trống trơn, chỉ có mấy hợp đồng bảo hiểm.

"Ở nhà anh còn không có hộp y tế." Cô ngạc nhiên nói.

Tưởng Nhiên tỏ ra vô tội: "Tôi mới chuyển đến đây chưa được một tháng."

"Hay là để tôi đưa anh đến bệnh viện?" Cô do dự, nhưng nhìn thấy đôi mắt van xin của Tưởng Nhiên, cô cũng không đành lòng, không có gì nghiêm trọng mà lại ném anh vào bệnh viện thì quá tội nghiệp.

Chật vật một hồi, cuối cùng lại nhờ người mua nhiệt kế và thuốc hạ sốt.

Nửa tiếng sau, Lâm Kình nấu nước cho anh uống thuốc. Cô không đỡ anh vào phòng ngủ mà để anh nằm trên sofa, đắp một chiếc chăn thật dày.

Thân nhiệt vẫn trên ba mươi tám độ, Tưởng Nhiên lại mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Lúc nấu nước, Lâm Kình phát hiện nhà bếp của anh rất sạch sẽ, ngăn nắp, quầy bếp không dính bẩn, có thể nhìn ra anh không nấu cơm ở nhà.

Nói cách khác là chưa ăn cơm tối?

Nếu đang chăm sóc người khác mà bỏ đi giữa chừng, lương tâm của cô sẽ cắn rứt, vậy là cô chọc chọc Tưởng Nhiên: "Anh muốn ăn gì? Tôi gọi thức ăn giao đến cho anh."

Tưởng Nhiên còn không buồn mở mắt, thò tay ra khỏi chăn, đặt lên lòng bàn tay cô. Bàn tay anh lớn hơn cô tưởng tượng rất nhiều, khớp xương cứng cáp, nặng nề che phủ bàn tay cô.

Anh do dự, có vẻ rất khó chịu, chỉ làu bàu: "Không ăn gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!