Lâm Kình và Trương Nghiên dán câu đối trên tầng mười một xong, cửa nhà của Tưởng Nhiên vẫn hé mở, lờ mờ nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ từ bên trong.
Hai người họ không muốn quấy rầy, vậy là lại vội vàng bấm thang máy đi xuống.
Lúc xuống lầu, Trương Nghiên không khỏi chọc chọc cánh tay của Lâm Kình: "Kình Kình, anh Tưởng tốt vậy sao, còn chủ động đưa cô về nhà?"
Lâm Kình cũng hơi bất ngờ, không biết phải giải thích thế nào, chỉ chột dạ sờ mũi: "Người ta cũng đâu có nói là sẽ đưa tôi về nhà, chắc là chỉ cho tôi đi nhờ một đoạn thôi. Sắp đến Tết rồi, chúng ta chưa được nghỉ ngơi, chắc chủ nhà chỉ tốt bụng thôi."
Trương Nghiên tin lời này, cũng đồng cảm sâu sắc.
"Vậy xem như anh ấy cũng có lòng. Nhắc mới nhớ, lâu rồi mới đến ngày lễ toàn dân để nghỉ ngơi, thời gian yêu đương cũng không có."
Lâm Kình thở dài theo cô ấy, an ủi bằng một câu chính xác mà vô dụng: "Chịu thôi, làm dịch vụ là vậy mà."
Khu chung cư quá gần hồ nước, gió đêm nhẹ nhàng thổi qua mặt cô, mang theo mùi tanh nhàn nhạt của rong rêu. Lâm Kình xoa xoa cái mũi khô khốc và mẫn cảm của mình, nhớ lại vẻ mặt bực bội của Tưởng Nhiên, cô không khỏi tò mò người bên kia đầu dây là ai mà có thể gây ảnh hưởng đến cảm xúc của anh.Tưởng Nhiên lái xe đến khách sạn InterContinental.
Giờ hẹn là bảy giờ rưỡi, phương Nam vào đông cũng không ấm hơn phương Bắc là bao, dòng xe trên đường đông nghìn nghịt, đèn neon của mấy cửa hàng ven đường nhấp nháy, ánh sáng màu đỏ lóe qua mắt của Tưởng Nhiên.
Anh hạ kính xe xuống, đợi ở ven đường một hồi, không thấy ai đến.
Vậy là anh đỗ xe, đi vào
Nhân viên khách sạn dẫn đường, nói: "Cô Trần đã báo anh sẽ đến."
Tưởng Nhiên gật đầu, vô cảm đi vào thang máy.
Anh gõ cửa mấy lần, tiếng bước chân vội vã nhanh chóng vang lên từ bên trong.
Lúc cửa mở ra, nụ cười hào hứng và phô trương đã nở trên gương mặt của Trần Yên, cô ấy cao giọng nói với Tưởng Nhiên: "Surprise! Em đến đây ăn Tết cùng anh này."
Cô ấy nhón chân, hai cánh tay mảnh mai vòng qua cổ của Tưởng Nhiên. Lâu rồi không gặp, lại cách trở muôn trùng, người ta sẽ mềm lòng, cô ấy tin Tưởng Nhiên sẽ không từ chối sự nũng nịu và bất ngờ này.
Trần Yên mặc áo len trễ vai màu đỏ rực, lộ ra chiếc cổ trắng trẻo, tóc dài uốn xoăn buông xõa, chỉ chạm đến cổ áo của cô ấy, trông rất nữ tính.
Tưởng Nhiên đẩy cô ấy ra, nghiêm túc nói: "Tôi nhớ đã hẹn cô dưới lầu."
Mấy ngọn lửa nhỏ được góp nhặt bao lâu nay bị Tưởng Nhiên dập tắt trong vòng một giây, cô ấy im lặng hết ba giây, vờ như mắt mù tai điếc, sau đó lại nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mắt, tóc tai, gương mặt, quần áo, trông anh còn trưởng thành và gợi cảm hơn trước, cô ấy cười nói: "Sao anh lại mặc quần áo thể thao? Nhưng thế này trông rất đẹp."
Tưởng Nhiên đứng ngoài hành lang, không có ý định đi vào, giọng nói cũng lạnh nhạt: "Tôi đang có việc, cô lại gọi tôi đến đây."
"Xin lỗi, cho nên đến gặp em mà anh cũng không thèm thay quần áo đấy." Sắc mặt của Trần Yên chán nản, tâm trạng hơi chùng xuống một chút, "Em làm phiền anh rồi."
Tưởng Nhiên hỏi: "Cô muốn nói chuyện trước cửa hay đi xuống lầu?"
Trần Yên đuối lý: "Tưởng Nhiên, anh có cần phải đối xử với em như vậy không? Em không thể can thiệp vào chuyện của người lớn, em vô tội mà, sao lại trút giận lên em?"
"Trần Yên." Im lặng một lát, Tưởng Nhiên lên tiếng, quyết định đêm nay phải nói hết những gì cần nói, "Cô không cần đánh trống lảng, cũng không cần đổ lỗi cho người khác."
Thật ra, ngoại trừ cảm giác không vui lúc nhìn thấy tên của Trần Yên, Tưởng Nhiên hoàn toàn không hề dao động, sao cũng được.
Gương mặt xinh xắn của Trần Yên run rẩy vì kích động, cô ấy cắn môi: "Ý anh là gì?"
Tưởng Nhiên nói: "Chúng ta chia tay lâu rồi, mấy năm qua cũng không gặp nhau bao nhiêu lần. Nếu gặp cô trên đường, có khi tôi cũng không quay đầu."
Hai mắt của Trần Yên ngấn nước, cô ấy không bao giờ nghĩ Tưởng Nhiên lại đoạn tuyệt dứt khoát thế này: "Nói như vậy, em còn phải cảm ơn anh vì đã hận em, vậy thì anh mới nhớ đến em."
"Cô sai rồi." Ánh mắt của Tưởng Nhiên không hề dao động, chìa khóa xe trên ngón tay anh lắc lư không ngừng, "Tôi không đến nỗi hận cô, nhưng cũng không muốn gặp các người nữa. Nếu không phải là vì tình nghĩa với Tưởng Thành Hoa, hôm nay tôi đã không đến đây."
Anh vừa dứt lời, Trần Yên đã tức giận đóng sầm cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!