Lâm Kình ngoan ngoãn rót nước cho mọi người, vờ như không nhìn thấy cơn giận trong ánh mắt của Tưởng Úy Hoa, cô đã học được nghệ thuật hòa giải từ Lâm Hải Sinh.
Diệp Tư Nam phối hợp với cô, lúc ăn cơm lại bắt đầu nói chuyện khác với Lâm Kình.
Diệp Tư Nam giơ điện thoại hỏi Lâm Kình về một điểm du lịch, Lâm Kình cũng chưa từng đến đó, nói sau này có cơ hội sẽ đi thử.
Diệp Tư Nam ngạc nhiên hỏi: "Chị kết hôn với anh trai của em rồi, sao lại không đi tuần trăng mật hay là đi du lịch với nhau?"
Lâm Kình uống trà, bất lực nói: "Công việc hơi bận, không thể dành ra vài ngày để đi, cũng không có kế hoạch, chuyện đó nói sau."
Diệp Tư Nam thở dài: "Chị thấu hiểu anh ấy quá, phụ nữ quá thấu hiểu thì đàn ông sẽ không để trong lòng đâu."
Lâm Kình mỉm cười: "Thật sao?"
Lúc này, Tưởng Úy Hoa chợt hỏi Lâm Kình: "Rốt cuộc là Tưởng Nhiên đi đâu, năm hết Tết đến mà cũng chạy ra ngoài."
"Đến Trịnh Châu ạ, hình như ở đó có việc gấp." Lâm Kình thờ ơ trả lời, anh ít khi nói về công việc của mình với cô, khi ở bên nhau, họ chủ yếu tập trung vào những chuyện nhỏ nhặt trong nhà, hoặc là những chuyện vặt vãnh trong công việc của Lâm Kình.
Tưởng Úy Hoa cố tình nghiêm mặt, trách móc nói: "Người trẻ không khiến người ta bớt lo chút nào, sống không ra sống. Tết đến cũng không biết chúc Tết người lớn, đi xa nhà cũng không báo một tiếng, không đáng tin gì cả."
Mặc dù cảm thấy bà ấy nói cũng có lý, nhưng Thi Quý Linh không chịu nổi bộ dạng quản đủ thứ chuyện trên đời của bà ấy.
Chủ nhiệm Thi im lặng uống trà, nói: "Tôi không nói bà lo nhiều thì mau già, dùng mỹ phẩm dưỡng da đắt tiền cũng phí công đâu. Người trẻ có cách sống riêng, không kiếm tiền thì làm sao nuôi vợ con? Chúng ta là người lớn, giúp được thì giúp, không giúp được im miệng đừng xía vào, vậy là tốt rồi."
Bà là ông trời hay sao? Tôi còn phải khấn vái bà à?
Sắc mặt của Tưởng Úy Hoa hơi dao động, bà ấy không nói lại Thi Quý Linh, cũng không chịu mất mặt: "Tôi chỉ quan tâm thôi, đương nhiên là bà thương con bà rồi."
Trong lòng Thi Quý Linh hừ một tiếng, không thèm để ý đến những lời đạo đức giả của bà ấy.
Bầu không khí chìm vào im lặng một lát, ai không nhịn được thì người đó xấu hổ, dù sao Lâm Kình cũng có Thi Quý Linh chống lưng, chưa tốn sức chút nào.
Cuối cùng, Tưởng Úy Hoa mới quan tâm hỏi Lâm Kình: "Kình Kình ở nhà một mình có sợ không?"
Lâm Kình: "Dạ không, an ninh ở chung cư rất tốt ạ."
Tưởng Úy Hoa bóng gió nói: "Tưởng Nhiên không có ở nhà, một cô bé như con sẽ cô đơn lắm, cô và mẹ con sẽ thay phiên bầu bạn với con, đến dọn dẹp, nấu nướng cho các con."
Thi Quý Linh nhìn Tưởng Úy Hoa bằng ánh mắt sắc bén, gượng cười đáp trả: "Chậc, tôi không đến nhà người trẻ bọn nó đâu, người già không biết điều như tôi thì quấy rầy người ta làm gì chứ? Còn chưa đủ phiền phức sao? Muốn đi thì đi một mình đi."
Tưởng Úy Hoa trừng mắt.
Thi Quý Linh: "Tôi tự nói mình, không nói bà."
Tưởng Úy Hoa tức giận hừ một tiếng: "…Bà không đi thì tôi đi làm gì?"
…
Tưởng Úy Hoa hoàn toàn không nói được gì, mấy ngày Tết mà nói lời nào cũng bị người ta xử đẹp không nương tay, xui xẻo thật. Bà ấy vội vàng ăn cơm, lấy cớ buổi chiều phải đi đánh bài mà rời đi.
Trên đường về, rốt cuộc bà ấy mới có thể than thở: "Trước đó không biết miệng mồm của mẹ vợ Tưởng Nhiên lại ghê gớm như vậy, trước đây mẹ còn xem là chị em tốt."
Diệp Tư Nam ngồi bên cạnh chơi điện thoại: "Đã bảo mẹ bớt can thiệp vào chuyện của anh mà mẹ không nghe, cái này gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, không cãi lại được thì chỉ có mẹ tức giận thôi."
Tưởng Úy Hoa bực bội nói: "Rốt cuộc con theo phe ai?"
Diệp Tư Nam vẫn dán mắt vào điện thoại, bình thản nói: "Con đang khuyên mẹ bớt lo chuyện bao đồng đi. Nếu mẹ muốn anh hàn gắn với ông cậu cặn bã của con thì bỏ đi, anh con đã nhìn thấu sự đời từ nhỏ, hơn ai hết, anh ấy biết ai đối xử tốt với mình, ai mưu tính với mình. Đừng để anh ấy căm ghét mẹ, không thì chúng ta không thể làm người nhà nữa đâu."
Hôm nay cô ấy ban phát lòng tốt, lại nói: "Rõ ràng ba mẹ của Lâm Kình hiểu lý lẽ hơn mẹ, sẽ thu phục lòng người, đến lúc đó mẹ đừng hối hận."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!