Chương 48: (Vô Đề)

Nghe Tưởng Nhiên nói xong, dì mỉm cười, không hiểu rõ sự tình: "Kình Kình, chồng con nói vậy, con cũng đừng nghĩ nhiều, chuyện công việc rất dễ giải quyết."

Bà ngoại cũng tỏ vẻ rất hài lòng, nói: "Phụ nữ đừng lao đầu vào công việc như vậy, kết hôn rồi thì phải ưu tiên gia đình. Hai đứa đều bận rộn thì ai chu toàn việc nhà, con nói xem, Kình Kình?"

Lâm Kình không trả lời được câu hỏi của bà ngoại, chỉ cảm thấy lồng ngực nặng nề, rất muốn trốn thoát khỏi bầu không khí khó thở này, nhưng sợ bị nói cố tình gây sự lại kỳ quặc.

Cô buồn bực, khó chịu, đuôi mắt ửng đỏ, im lặng ăn cơm, lẳng lặng né tránh cái chạm của Tưởng Nhiên.

Ném hết sự mất mặt vào anh.

Không ai phát hiện ra cô phiền muộn, cũng không người nào hiểu tại sao cô lại cố chấp như vậy.

Lát sau, Tưởng Nhiên nhẹ nhàng nói: "Mỗi người đều có góc nhìn khác nhau về sự nghiệp, Kình Kình cũng có sự cân nhắc của riêng mình, người khác không thể suy nghĩ ở góc độ của cô ấy, chúng ta tôn trọng cô ấy là được rồi ạ."

Lời của anh dịu dàng lại quyền thế, dì và bà ngoại tạm thời không đáp lại.

Lát sau, dượng cũng đồng tình: "Đúng rồi, tư tưởng của người trẻ linh hoạt lại tân tiến, không giống như chúng ta, không có gì phải gấp gáp."

Dì cũng nhận ra mình không đúng, mặc dù không hiểu được Lâm Kình, nhưng dì cũng nhanh chóng đổi giọng: "Có lẽ tư tưởng của dì hơi lỗi thời rồi."

Hốc mắt của Lâm Kình hơi nóng, cô nhìn sang Tưởng Nhiên, sắc mặt của anh vẫn bình tĩnh, anh đẩy chén hải sâm về phía cô.

Em họ cũng nói: "Phải đấy, vẫn là anh rể hiểu chị, lúc nào mọi người cũng áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác cả."

Một bữa cơm khó xử hơi ảnh hưởng đến tâm trạng của Lâm Kình. Cô không có nhiều chuyện để nói với dì và bà ngoại, vậy là lại trốn vào phòng xem phim truyền hình cùng em họ.

Ngược lại, Tưởng Nhiên ở ngoài trò chuyện và đối phó với người lớn, cứ như anh là con ruột của gia đình này.

Hơn chín giờ, bà ngoại chuẩn bị đi ngủ, Tưởng Nhiên đến gõ cửa nhắc cô về nhà, Lâm Kình như được giải phóng, cô thở phào nhẹ nhõm, em họ nhìn cô, tỏ vẻ tội nghiệp: "Anh chị đưa em theo với."

Lâm Kình hả hê an ủi cô ấy: "Mùng ba chị sẽ đến chơi với em, hì hì."

Nhà của dì cách Hoa Viên Kiều Hồ không xa, chỉ mất mười lăm phút đi bộ, cho nên họ không lái xe.

Khu phố cổ có mấy cửa hàng, bán đủ thứ, bên cạnh tiệm sửa đồ cơ khí là quán thịt cừu Tàng Thư, trông hơi lộn xộn. Lúc này, hai bên đường vắng lặng, cửa đóng then cài, mọi người về nhà ăn Tết, chỉ có đèn đường mờ mịt là vẫn đứng yên tại chỗ, soi sáng hai hình bóng.

Tưởng Nhiên nắm tay cô, vừa rồi anh hút thuốc với dượng, mặc dù không hút bao nhiêu, nhưng trên người vẫn có mùi thuốc lá.

Lâm Kình mất kiên nhẫn: "Sao lại về nhà sớm thế, không hút thuốc với dượng đến bình minh à?"

"Mùi thuốc lá nặng lắm sao?"

Anh ngửi ống tay áo, có lẽ là không có cảm giác gì, lại nói: "Anh không gấp, chỉ là thấy có người nóng lòng về nhà."

Lâm Kình bĩu môi, không chịu thừa nhận: "Ai? Anh nói ai?"

Tưởng Nhiên chọc chọc vào đầu cô: "Hóa ra sự ngang ngược của em chỉ nhắm vào anh, sao lúc bất mãn với người lớn thì không dám nói ra?"

Đối với Tưởng Úy Hoa, đối với dì, thậm chí đối với mẹ, cô đều như vậy.

Tưởng Nhiên hỏi cô: "Hồi em đi học, có ai đặt biệt danh cho em không? Chẳng hạn như Lâm Túng Túng (*)."

(*) Nguyên văn là  "

", nghĩa là nhát gan, sợ hãi.

Tạm thời Lâm Kình không nghĩ ra cách phản bác, chỉ nhẹ nhàng đá vào bắp chân của anh: "Ai cho anh nói em!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!