Lâm Kình không thể không nhìn xuống quần anh, sợ để lại dấu vết gì.
Tưởng Nhiên đưa tay giữ lấy cằm cô, dời ánh mắt của cô sang nơi khác, lạnh lùng hỏi: "Nhìn cái gì đấy?"
"Không có gì."
Cô lại liếc mắt nhìn, chỉ thấy quần tây cực kỳ phẳng phiu, áo len màu xám tro phác họa cơ bụng mạnh mẽ.
Tự dưng lại làm một chuyện đáng xấu hổ như vậy, cô không thể nhìn vào đám trẻ con đang vui vẻ cùng phụ huynh dưới lầu.
Hai người họ đi xuống lầu, lại bị trêu chọc: "Jason, cuối cùng cũng đưa bà xã ra ngoài."
Nancy cùng mấy cô gái khác góp nhặt dũng khí, đi đến hỏi họ: "Muốn chơi rubik tranh tài không?"
Lâm Kình nhìn Tưởng Nhiên tìm ý kiến, trên bàn có rất nhiều loại rubik, đủ mọi màu sắc.
Tưởng Nhiên: "Đi đi."
Nancy: "Sếp cũng đến đây đi."
Tưởng Nhiên ngồi trên ghế đẩu sau lưng Lâm Kình, nhàn nhã bắt chéo chân nhìn cô chơi.
Rubik được chia làm ba nhóm, ba ô, bốn ô, năm ô, các gia đình cử đại diện ra tranh tài, Lâm Kình nóng lòng muốn thử, hình như cô rất tự tin về trình độ của mình, muốn thử nghiệm một chút.
Tưởng Nhiên tốt bụng mỉm cười, nhưng không nói gì cả.
Lâm Kình đã chơi rubik từ hồi còn đi học, cô giải rubik ba ô rất nhanh, nhưng lúc xoay loại bốn ô thì đầu óc lại rối bời, làm thế nào cũng không nhớ được công thức, phát hiện đồng nghiệp của Tưởng Nhiên cũng không phải dạng vừa, đã sắp bắt kịp cô.
Cô nhíu mày nhìn chằm chằm một hồi, đồng nghiệp của anh đã bắt đầu giải xong hai mặt, cô nhìn Tưởng Nhiên cầu cứu.
Tưởng Nhiên hiểu ý, đưa tay nhận lấy: "Để anh."
Nancy lập tức ngăn cản: "Không được!"
Tưởng Nhiên nhướng mày: "Không phải là phân chia theo gia đình à, bọn tôi là một gia đình mà."
Nancy tức giận mà không dám nói gì, chỉ thấp giọng làu bàu: "Anh vào rồi thì bọn tôi còn chơi cái gì chứ?"
Lời này là thật, đúng là anh hoàn thành đầu tiên, những người còn lại vừa đụng vào khối rubik năm ô, anh đã giải xong, ném nó lên bàn, kêu ca một tiếng: "Chơi thôi mà cũng làm cho căng thẳng như vậy…"
Lâm Kình cầm khối rubik mà anh vừa giải xong, sáu mặt được xếp ngay ngắn, cô ngẩn người một hồi lâu, hay quá đi, chơi mà cũng giỏi như vậy, có gì mà anh không làm được không?
"Không hành hạ mọi người nữa, tôi đi trước đây." Điện thoại reo lên, anh đi sang một bên nghe máy.
Lâm Kình thích thú đi theo anh, đợi anh nói chuyện điện thoại xong, cô mới lên tiếng: "Không giống như tưởng tượng của em gì cả, rõ ràng anh cư xử không quá nghiêm túc, nhưng mọi người đều hơi sợ anh, mà cũng có thể hòa hợp với anh, thậm chí còn đùa giỡn."
Tưởng Nhiên nói: "Mục đích cuối cùng của chuyện hòa hợp với nhau là để cải thiện hiệu suất làm việc của tập thể, không phải là để ra oai trước mặt đồng nghiệp."
Lâm Kình cong môi, đưa ngón trỏ chọc chọc vào gương mặt nghiêm túc của anh, hình như là muốn đánh thức anh: "Nói cho cùng, anh vẫn là nhà tư bản độc ác."
Tưởng Nhiên bắt lấy ngón tay xấu xa của cô, nhìn cô bằng ánh mắt cảnh cáo, nắm chặt tay cô không buông.
Sau một hồi lâu lại nói: "Thật ra chỗ làm cũng giống như một bức tường. Nhảy ra khỏi đó có thể giúp em mở mang tầm mắt. Rất nhiều chuyện không khó như em nghĩ, nếu em muốn chuyển sang một môi trường làm việc thoải mái hơn, anh có thể giúp em, không nhất thiết là phải ở bên cạnh anh, tùy thuộc em muốn đi đâu."
Có một số con đường, Tưởng Nhiên đã bước đi trước cô, cho nên có nhiều kinh nghiệm hơn một chút. Thật ra cô không cần phải lo nghĩ về công việc, dựa dẫm vào anh thì có gì sai đâu.
Lâm Kình biết hôm nay anh đưa cô đến đây là để nói cho cô biết, anh có thể làm rất nhiều việc, chỉ cần cô lên tiếng.
Cô vẫn giả vờ không hiểu, còn đùa giỡn: "Không cần nghĩ ngợi, em muốn lên trời, nhưng anh không có thang."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!