Chương 43: (Vô Đề)

Vậy là Lâm Kình lại vào nhà vệ sinh, cẩn thận kiểm tra xem gương mặt và tóc tai có gì không ổn, nhưng lại không thấy gì.

Cô hơi phiền muộn.

Nhưng hiện tượng kỳ lạ này cũng qua nhanh như một cơn gió.

Kinh nghiệm làm việc của Lâm Kình có giới hạn, tổng cộng đã làm hai công ty, một công ty nhỏ mà cô lập ra cùng đàn anh, sau đó là Nghiễm Hằng, hoạt động tập thể lớn nhất là đi du lịch ở ngoại ô. Cô chưa từng trải nghiệm bầu không khí này, công ty có ngày mở cửa để mời người nhà đến chơi chính là lỗ hổng trong kiến thức của cô.

Cô hơi xấu hổ, sau đó lại bị không gian triển lãm thu hút, xem video giới thiệu công ty của người ta cũng thấy thú vị.

Bởi vì có nhiều hoạt động tương tác hôm nay là do phụ huynh và con cái hoặc cả gia đình làm ra, Lâm Kình là người lớn mà cũng cảm thấy choáng ngợp. Cô đứng bên cửa sổ, chụp một bức ảnh, gửi cho Tưởng Nhiên.

Tưởng Nhiên lập tức nhìn thấu cô, bảo cô đừng trốn một mình trong góc, nên tham gia hoạt động cùng mọi người xung quanh.

Đúng lúc có người đến hỏi cô có muốn chơi phá án không, Lâm Kình thấy họ quen biết lẫn nhau, có vẻ rất thân thiết, mà cô cũng chưa từng chơi phá án, hơi mất tự nhiên, cho nên cô vô thức từ chối.

Thấy cô không muốn, họ cũng không ép, chỉ mỉm cười rời đi.

Lâm Kình lại cảm thấy tiếc nuối, nhưng cũng không tiện đổi ý.

Cô hiểu Tưởng Nhiên bảo cô đến đây là để phát triển vòng tròn xã giao, mở rộng chân trời, nhưng cô luôn luôn sợ hãi.

Chậc.

Có hoạt động làm tranh dán mà cô rất hứng thú, tám người lập thành một nhóm, cô chọn vài nguyên liệu, ngồi vào dãy bàn cuối cùng, nghiêm túc làm tranh.

Có một cô bé tầm bốn, năm tuổi ngồi bên cạnh cô, mắt màu xanh xám, tóc nâu nhẹ nhàng lại mềm mại, hai bím tóc bay loạn xạ, là con lai.

Đang chơi thì cô bé ngả đầu lên cánh tay của Lâm Kình, ngón tay nhỏ mũm mĩm chọc chọc vào vỏ sò màu xanh của cô.

Lâm Kình ngẩn người một hồi, đang suy nghĩ cách giao tiếp tiếng Anh với đối phương, lời còn chưa đến miệng, cô đã nghe bà nội người Trung Quốc của cô bé cao giọng mắng: "Đàng hoàng một chút đi, đừng quấy rầy chị."

Cô bé vẫn dán mông vào ghế: "Con biết rồi, con chỉ xem thôi."

Lại còn là giọng Đông Bắc chính gốc… Lâm Kình hơi ngạc nhiên.

Cô xếp mấy vỏ sò, dùng keo dán con cá voi hoạt hình lên, dường như cá voi đã trở thành thương hiệu độc quyền của cô, thật đáng yêu.

Ở bên trẻ nhỏ không có áp lực xã giao, Lâm Kình thậm chí còn giúp đỡ cô bé bên cạnh, vốn dĩ bà nội của cô bé không làm được mấy món đồ nho nhỏ này, cho nên bà ấy buông tay mặc kệ, nói cảm ơn Lâm Kình mấy lần, còn bắt cháu gái nhà mình nói cảm ơn, hoàn toàn là cách thức giáo dục của Trung Quốc.

Cô dán xong, đang suy nghĩ làm sao mang về nhà, một nhân viên nữ bước đến, mỉm cười với cô: "Hi, xin chào."

Lâm Kình nhận ra cô ấy, là người vừa đứng trước cửa nhà vệ sinh, ngốc nghếch hỏi cô đó có phải là nhà vệ sinh nữ hay không.

Cô ấy lấy ra mấy khung ảnh trong túi, nói: "Có thể cho vào đây, mang về nhà làm kỷ niệm."

Lâm Kình lấy khung ảnh màu trắng tương đối lớn, vừa đủ để cho tranh của mình vào, sau đó lại cảm ơn người phụ nữ kia.

Đối phương không rời đi, thấy cô đã hoàn thành tác phẩm, người kia mỉm cười áy náy: "Chị tên là Nancy, xin lỗi chuyện vừa rồi, chị hơi nhiều chuyện."

Sự hoài nghi hiện rõ trong mắt của Lâm Kình, cô chỉ ngón trỏ vào mình: "Chị nói chuyện với em sao?"

Nancy thật thà giải thích: "Phải, chị không có ý hỏi em về nhà vệ sinh, chẳng qua là có hứng thú với vợ của Jason thôi."

Lâm Kình chợt phát hiện, hóa ra sự chú ý đổ dồn vào cô là đến từ Tưởng Nhiên. Sự xấu hổ len lỏi lên cổ và mặt cô, sợ da mặt mình sẽ đỏ lên: "Sao chị lại có hứng thú với em?"

Nancy hỏi cô: "Không làm em sợ chứ?"

"Không sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!