Chương 40: (Vô Đề)

Trong lòng Lâm Kình đã vạch ra một lộ trình rất rõ ràng, mặc dù cô không nói với ai.

Từ ngày đó cho đến Tết, cô đi làm rất yên bình, thỉnh thoảng xử lý một vài chuyện đột xuất, rất ung dung tự tại, lão Chu có chuyện gì cần tìm cô, cô đều dũng cảm "say no", cũng bớt oán trách về lãnh đạo và chủ nhà với đồng nghiệp, tránh truyền lại lo âu cho người khác.

Đúng là thế giới bớt đi kẻ ngốc thì yên tĩnh hơn nhiều.

Đầu tháng một, Lâm Kình mở thẻ lương đã lâu không dùng, phát hiện tiền thưởng năm ngoái đã được phát ra, số tiền này… có lẽ chỉ đủ mua một cái sơ mi cho Tưởng Nhiên.

Vậy là tranh thủ lúc Lộc Uyển quay về, cô lại lấy số tiền đó ra đi chơi, ăn cơm xong, hai người họ đi dạo trong trung tâm thương mại, lần đầu tiên cô nói ra tâm tư của mình với bạn thân: "Tớ định sau Tết nghỉ việc."

Lộc Uyển xoa xoa hai má của Lâm Kình, miễn cưỡng mỉm cười: "Oa oa oa!"

Lâm Kình nhìn cô ấy khó hiểu, giống như cô ấy bị thần kinh: "Cậu làm gì thế?"

Ánh mắt của Lộc Uyển sắc bén như mắt mèo: "Không phải cậu rất phấn khích sao? Nào, tớ phấn khích với cậu."

Lâm Kình đẩy tay Lộc Uyển ra: "Tớ tưởng cậu bị cái gì, ai phấn khích chứ? Chỉ là tớ vừa nghĩ thông suốt, mượn lời của thầy Tưởng nhà mình, là tớ lại tỉnh ngộ rồi."

Lộc Uyển bóng gió phụ họa: "Ừ, thầy Tưởng hữu ích quá!"

"Đừng dẫn dắt tớ theo hướng đó, đ* h** s*c." Lâm Kình dạo bước trong trung tâm thương mại, đùa giỡn nói, "Định làm nội trợ một thời gian…"

Lộc Uyển lại nắm lấy cánh tay cô: "Thật không?"

"Đương nhiên là không rồi. Nội trợ rất tài giỏi, kỹ năng sống hạn hẹp của tớ mà xứng à?" Lâm Kình nói, "Nhất định phải tìm việc làm, nhưng làm gì tiếp theo thì nghĩ sau."

Lộc Uyển nói: "Tớ ủng hộ cậu."

Lâm Kình liếc cô ấy, nhắc đến chuyện cũ: "Lần trước cũng là cậu ủng hộ tớ không nghỉ việc, đúng không?"

Lộc Uyển liếc lại: "Tính tình của cậu sao thế? Liếc tớ cứ như liếc đàn ông vậy, chẳng lẽ bị chiều hư rồi à?"

Lâm Kình đành nhéo cô ấy một cái.

Lộc Uyển ôm chặt lấy cô: "Là chị em tốt, đương nhiên tớ ủng hộ cậu vô điều kiện, cũng tin cậu đã suy nghĩ cẩn thận mới đưa ra quyết định. Lần này về đây, tớ thấy trạng thái của cậu rất khác."

Lâm Kình tò mò: "Khác cái gì?"

"Mặt không buồn."

Lộc Uyển nhìn chằm chằm vào cô: "Cảm giác hoàn toàn khác với lúc cậu nói muốn nghỉ việc hồi năm ngoái. Không liên quan đến tiền bạc hay công việc. Có lẽ là có người tạo nên sự thay đổi trong cuộc sống của cậu."

Hai người họ cùng đi đến khu quần áo nam, Lâm Kình đi dạo một hồi, Lộc Uyển hỏi: "Cậu muốn mua quần áo nam à?"

Lâm Kình nói: "Ừ, mua hai cái áo sơ mi cho thầy Tưởng. Trước đó có một cái tớ rất thích, luôn bảo anh ấy mặc, nhưng tớ lỡ tay giặt hỏng rồi."

Lộc Uyển lại chậc lưỡi, lát sau mới chậm rãi nói: "Nghe giọng điệu thong thả của cậu kìa, mặc dù không cố tình rải cơm chó, nhưng chậm rãi nhấm nháp những chuyện hàng ngày thế này mang lại hơi ấm gia đình, cũng rất dịu dàng."

Lâm Kình cười.

Cô nhìn thấy một thương hiệu Đan Mạch không quá nổi tiếng có phong cách mà cô rất thích, không quá trang trọng, kiểu dáng đơn giản, thoải mái, chất liệu cũng rất dễ chịu, nhưng giá lại không rẻ lắm.

Cô chọn hai cái, bảo nhân viên bán hàng lấy giúp cô kích cỡ 185, tổng cộng hơn chín ngàn.

Quẹt thẻ xong, cô nói nhỏ với Lộc Uyển: "Tớ dũng cảm quá đi, vung mười ngàn mua hai chiếc áo mà không chớp mắt."

Lộc Uyển khoác vai cô: "Phải, phụ nữ đã kết hôn thật dũng cảm."Lâm Kình trở về, không nghĩ Tưởng Nhiên có mặt ở nhà vào giờ này.

Không phải chứ, anh về rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!