Cuối năm, công việc của Lâm Kình cực kỳ bận rộn, ngay cả một người tài năng như chủ nhiệm Thi cũng không nắm được cái đuôi của cô.
Chuyện xem mắt cũng tạm thời bị gác lại.
Chủ nhiệm Thi và Lâm Hải Sinh bàn luận xong càng thấy cháu trai của giáo sư Diệp không được, họ tương đối chú trọng đến gia cảnh của đối phương, cho nên rất lo lắng về những gia đình có phụ huynh đơn thân.
Nhưng sau đó lại trò chuyện với vợ Tưởng Úy Hoa của giáo sư Diệp, bà ấy nói sau Tết, cháu trai phải đến trụ sở chính ở Mỹ để báo cáo công việc, bận rộn muốn chết.
Khoan đã, nhân viên quèn mà cũng có cơ hội đến Mỹ công tác sao? Lại còn là trụ sở chính ?
Vậy là Thi Quý Linh lại động lòng, trong bụng cũng muốn thuận nước đẩy thuyền.
Thông tin của Tưởng Úy Hoa cũng giống như dây diều mong manh trong bão táp, bất cứ lúc nào cũng có thể đứt đoạn, nhưng lại không gấp gáp, làm Thi Quý Linh do dự không biết có nên chủ động hỏi hay không.
Ngày đó Lâm Kình đang tăng ca, tầm bảy giờ lại nhận được cuộc gọi của mẹ: "Có về nhà ăn cơm không?"
Lúc đó cô đang cầm giấy tờ đi gõ cửa từng nhà, trước khi ăn Tết, bộ phận quản lý tài sản còn hỗ trợ cư dân làm sạch mặt tường bên ngoài, đang lấy ý kiến và chữ ký của mọi người.
"Hôm nay con tăng ca, sẽ về trễ một chút."
"Cái bộ phận quản lý tài sản nhỏ như vậy, chỉ trả một ít tiền lương mà sao lại bận rộn thế?" Mẹ lo lắng nhìn bầu trời mùa đông tối đen như mực bên ngoài, vậy là lại mắng.
Lời này làm Lâm Kình ngẩn người rất lâu.
Thi Quý Linh hoảng hốt, cũng biết mình nói sai, vậy là bà ấy thở dài: "Tuần sau mẹ hẹn cho con đi xem mắt, nhớ dành thời gian trống."
"Tuần sau còn bận hơn, mẹ có hẹn cũng vô ích ——" Lâm Kình chưa nói xong, Thi Quý Linh đã cúp máy.
Mùa đông, trời tối sớm, Lâm Kình đứng trong hành lang màu xám, ánh đèn trên đầu dịu dàng mà lạnh buốt, cô thất thần một lát, cũng muốn biết tại sao trả lương thấp như vậy mà cô lại bận rộn thế này.
Ngẩng đầu lại thấy mình đang đứng trên tầng 11 của Lô 16, trước cửa nhà của Tưởng Nhiên.
Cô bấm chuông cửa, Tưởng Nhiên mặc áo trắng quần đen ra mở cửa, thấy Lâm Kình, anh hơi ngạc nhiên, lại hỏi: "Vẫn chưa về nhà sao?"
"Ừm." Lâm Kình cong mắt, nở nụ cười công nghiệp, "Có một bảng khảo sát cần anh ký tên."
"Cái này sao?" Tưởng Nhiên thoải mái cầm tấm bìa kẹp tờ giấy trên tay cô, đầu ngón tay anh vô tình chạm vào mu bàn tay cô, truyền hơi ấm cho nhau, hai người đều không để ý.
Tưởng Nhiên rũ mắt, nghiêm túc đọc nội dung trên giấy.
Lâm Kình ngước mắt, nhìn thấy một chiếc vali đen cỡ lớn trong phòng khách, không biết là chuẩn bị rời đi hay là vừa mới trở về.
Bầu không khí hơi im lặng, cô lên tiếng: "Anh sắp đi công tác sao?"
Tưởng Nhiên trả lời ngắn gọn: "Vừa mới về."
Anh ký tên cuối tờ giấy khảo sát, lúc Lâm Kình đợi thang máy, anh không đóng cửa ngay mà lại đứng đó chờ cô thêm một lát, trò chuyện mấy câu: "Cuối tuần mà cũng tăng ca trễ vậy sao?"
Lâm Kình nói: "Cuối tuần tôi không nghỉ, tôi nghỉ trong tuần."
Tưởng Nhiên lại hỏi: "Trong tuần cô nghỉ ngày nào?"
Lâm Kình nghĩ anh có việc nên nói: "Thường là thứ năm, nhưng điện thoại tôi luôn mở hai mươi bốn tiếng một ngày, chủ nhà tìm, tôi sẽ trả lời ngay."
Cửa thang máy mở ra, Tưởng Nhiên gật đầu ra hiệu với cô, không để cô đáp lời một cách máy móc, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở cô chú ý an toàn.Hôm sau là chủ nhật, Bất động sản Nghiễm Hằng mở hội nghị thường niên, buổi chiều có đại hội tổng kết cho toàn bộ nhân viên.
Cô vào công ty chưa được bao lâu, ít khi có cơ hội trao đổi với đồng nghiệp trong bộ phận khác.
Trong lúc lãnh đạo đang làm hội nghị tự kiểm điểm để hướng đến tương lai, nhân viên quèn lại nói chuyện tiền lương, phúc lợi, triển vọng thăng tiến…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!