Chương 37: (Vô Đề)

Lâm Kình nghĩ thầm, không phải ông xã thì còn là cái gì nữa.

Nhưng cô cảm thấy một phú nhị đại như Chung Du nói năng và hành động quá thẳng thẳn, điều kiện gia đình cho anh ta rất nhiều sự tự tin và bình tĩnh, cho nên trước mắt xã hội, trông anh ta hơi ngốc, cũng hơi ngây thơ.

Tưởng Nhiên nhét tay vào túi, dáng vẻ nhàn nhã, liếc nhìn người đàn ông trước mặt, Lâm Kình dựa vào anh rất sát, có thể nghe thấy anh "Hửm" một tiếng.

"Dạ." Cô giới thiệu với anh, "Đây là ông chủ của Đình Tụng, Chung Du, bọn em học cùng lớp hồi đại học."

Chung Du lại nhìn Tưởng Nhiên, tầm mắt cũng dần trở nên rõ ràng. Thấy người đàn ông trước mắt cao hơn mình, vai cũng rộng hơn mình, ánh mắt thâm sâu, sắc bén, khí chất lại áp chế người khác. Nhưng Chung Du phát hiện mình có một ưu thế lớn, chính là trẻ tuổi.

Anh ta khẽ gật đầu: "Xin chào."

Tưởng Nhiên cũng gật đầu, sau đó thong thả giơ tay ra như gặp khách hàng bình thường: "Xin chào."

Lâm Kình cầm túi trong tay, nhìn hai ngọn núi cao hai bên, cảm thấy hơi hoang mang.

Tưởng Nhiên suy tư một lát, logic xã giao bình thường lại xuất hiện, anh hỏi: "Đình Tụng là của cậu à? Làm tốt lắm, tôi nghe qua đã lâu."

"Không phải." Không hiểu sao Chung Du lại mất tự nhiên, nếu như tiếp tục tâng bốc thái quá, lát nữa cũng không biết giải thích thế nào, "Là sản nghiệp của ba tôi, tôi mới bắt đầu quản lý."

Tưởng Nhiên đã kiềm chế sự sắc bén trong ánh mắt, nhẹ nhàng mỉm cười: "Tuổi trẻ tài cao."

"Không có, không có." Chung Du lúng túng gượng cười, sau đó giọng nói cũng mất đi khí thế.

Lâm Kình vụng trộm liếc nhìn Tưởng Nhiên, ai cũng biết Đình Tụng là một chuỗi khách sạn, Chung Du ở độ tuổi này trông có giống một người có thể tạo ra sản nghiệp lớn như vậy không chứ?

Anh cố tình à.

Lâm Kình tiến lên một bước, ngăn cách hai người đàn ông với nhau, sau đó nói với Chung Du: "Tớ đã hẹn tối nay ăn cơm với ba mẹ, cảm ơn vì đã mời tớ, lần sau có cơ hội thì sẽ đi."

"Vậy sao?" Chung Du hờ hững nói, đối mặt với Lâm Kình, tư thế của anh ta rất thoải mái, anh ta gọi vào bên trong, "Tiểu Mạc, mang đồ ra đây."

Cô gái vừa rồi lập tức chạy đến, cầm một chiếc túi giấy in tranh thủy mặc, rất đẹp mắt và nhã nhặn: "Đây là bánh ngọt do đầu bếp của khách sạn làm ra, tặng cho cô chú, xem như tấm lòng của tớ."

Lâm Kình do dự: "…Không cần đâu."

Trong lòng tự nhủ ba mẹ tớ còn không biết cậu là ai, không thể tặng họ món quà này.

Chung Du kiên quyết: "Đừng khách sáo, tớ tặng cho cô chú, cầm lấy đi."

Điện thoại của Tưởng Nhiên reo lên, anh đi nghe máy.

Lâm Kình cảm thấy đứng đây từ chối thì quá khó coi, đành phải nhận lấy: "Cảm ơn."

Thấy cô nhận lấy, Chung Du lại mỉm cười, nghĩa khí nói: "Đã nói rồi, đừng khách sáo."

Chị Triệu và Trương Nghiên ghé vào cửa sổ nhìn ra, tấm tắc nói: "Đây là thế giới của gái đẹp sao? Kết hôn rồi mà vẫn có người đến lấy lòng."

Chị Triệu thở dài: "Sếp Chung đẹp trai bị cái gì vậy chứ, hoặc là bị ngốc, hoặc là quá tâm cơ, người ta đi thăm người nhà mà cậu ấy lại tặng quà, thật buồn cười, chị cá là đi chưa được nửa đường thì món quà đó sẽ bị ông xã của Kình Kình ném đi."Lâm Kình xách túi giấy đi ra, Tưởng Nhiên cũng nói chuyện điện thoại xong, anh nhìn chiếc túi giấy trên tay cô, sau đó lại đi ra bãi đỗ xe bên ngoài.

Vào xe, Lâm Kình đặt túi giấy bên chân, nhẹ giọng hỏi Tưởng Nhiên: "Anh cảm thấy bạn học này của em thế nào?"

Tưởng Nhiên liếc cô: "Bình luận sau lưng người khác à?"

Lâm Kình cố gắng xoa dịu bầu không khí, mỉm cười như hoa cúc nhỏ, cô đưa tay chống cằm, giống như đang chờ đợi lắng nghe: "Cứ nói đi, có phải nói xấu đâu."

Tưởng Nhiên đặt tay lên vô lăng, im lặng nhìn đường, tư thế rất thoải mái, sau đó anh bình luận: "Một bạn nhỏ non nớt."

Lâm Kình ngạc nhiên mở to mắt: "Cậu ấy bằng tuổi em mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!