Chương 35: (Vô Đề)

Lâm Kình trả lời [OK], sau đó lại nói với Tưởng Nhiên là tối nay sẽ tăng ca, bảo anh đừng chờ cô ăn cơm.

Nhắn xong, cô ngồi buồn khổ.

Phải tăng ca vì đối phương không chịu hợp tác, Lâm Kình vừa bất mãn vừa khó chịu. Ngoài cô thì còn có chị Triệu và một đồng nghiệp nữ khác phụ trách vấn đề này, hai người họ cũng oán trách mấy câu.

Chị Triệu bắt đầu gọi thức ăn, đưa điện thoại cho Lâm Kình: "Em xem muốn ăn cái gì, dù sao công ty cũng trả tiền ăn mà."

Lâm Kình gọi một phần miến.

Sau đó Tưởng Nhiên nhắn cho cô: [Được rồi.]

Kết quả là thức ăn được giao đến, ba người họ ăn xong, nhân viên bên khách sạn Đình Tụng vẫn chưa đến, gần bảy giờ, Lâm Kình nhắn tin hỏi khi nào họ đến.

Đối phương giữ thái độ rất tốt: "Đến ngay thôi, xin các cô chờ một chút."

Hóa ra chỉ có thái độ tốt, còn hiệu suất làm việc thì thấp nhất trong lịch sử. Tám giờ họ mới đến, một nam một nữ bước vào, mỉm cười xin lỗi, sau đó chị Triệu hỏi mới biết họ làm ca đêm ở khách sạn, từ sáu giờ tối đến sáu giờ sáng, cho nên cũng không để ý thời gian đã trễ, mới lề mề như vậy.

Lâm Kình kéo ghế ra, thậm chí còn không muốn mở mắt.

Buổi gặp mặt diễn ra không thuận lợi, hai bên đều có mục đích riêng, bộ phận quản lý tài sản không muốn lừa bịp khách hàng, làm xấu danh tiếng của mình, nhân viên khách sạn lại muốn tăng lượng tiêu thụ hết mức có thể, khó tránh khỏi tranh cãi và thỏa hiệp với nhau.

Hiệu suất làm việc chậm chạp, lãng phí rất nhiều thời gian.

Lâm Kình quá mệt mỏi với những công việc không mang lại lợi ích gì cho bản thân, mà hình như đối phương cũng bị lãnh đạo ép làm chuyện này, cho nên hơi căm phẫn.

Mười giờ rưỡi, chị Triệu ngả đầu xuống bàn, ngáp dài liên tục.

Lúc đứng lên rót nước, Lâm Kình nhận được cuộc gọi của Tưởng Nhiên: "Khi nào xong việc?"

Anh chờ đợi đến khi hơi mất kiên nhẫn, giọng điệu lười biếng, Lâm Kình bên này cũng muốn bỏ cuộc từ lâu, cảm thấy vô cùng bấp bênh, nói chuyện vừa hung dữ vừa tủi thân: "Sao em biết được!"

Tưởng Nhiên im lặng mấy giây, sau đó nói: "Được rồi, không quấy rầy em nữa, xong việc thì gọi cho anh."

Lâm Kình vừa áy náy vừa xấu hổ, sau khi cúp máy, cô xoa xoa đôi mắt đau xót, tiếng nức nở suýt phát ra. Cô nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, quay lại làm việc.

Sau đó, Tưởng Nhiên không gọi hay nhắn tin WeChat nữa.

Đêm đã về khuya, Chung Du hạ mình lộ diện.

Anh ta nhàn nhã tham quan một vòng quanh văn phòng của họ, sau đó ngồi xuống chơi game, ván game kết thúc, anh ta nói vài lời khách sáo rồi lại nói có chuyện phải đi trước.

Cư xử như sếp người ta, tưởng nhân viên nhìn thấy mặt sếp là được khích lệ và ban ơn, tâm lý bề trên điển hình.

Lâm Kình chợt nghĩ, thật ra Tưởng Nhiên cũng là người như vậy, chỉ một cú điện thoại đã có thể quyết định nhân viên có được nghỉ phép hay không, đêm qua anh cũng nói con người phải cố gắng chăm chỉ.

Họ sẽ mãi mãi không nhìn thấy những nỗ lực của cấp dưới đều không được tưởng thưởng xứng đáng; chỉ xem người ta như con lừa với củ cà rốt bị buộc trước mặt.

Nghĩ đến đây, sự cực đoan trong lòng cô lại bắt đầu sôi sục.

Bởi vì nhà của chị Triệu và đồng nghiệp nữ kia ở xa, Lâm Kình đành phải để họ về trước, chỉ có người đồng cấp mới thông cảm cho nhau.

Hơn một giờ sáng mới xong việc, hai nhân viên khách sạn mệt mỏi rời đi.

Lâm Kình nghe tiếng lá cây xào xạc bên ngoài, qua khung cửa sổ, cô nhìn thấy một bóng đèn cô đơn trong hành lang của lô chung cư bên cạnh, nhưng chẳng có bóng người nào.

Tâm tình của cô hơi suy sụp, cô gục xuống bàn, nước mắt chảy từ hốc mắt xuống sống mũi.

Cô gái nào cũng muốn độc lập về mặt tài chính, tinh thần tự lập, sống thật tốt, nhưng sinh tồn là một chuyện rất khó khăn, một đêm tăng ca không ra gì cũng đủ đánh bại người ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!